Bài viết

Bức thư định mệnh từ Thành cổ Quảng Trị

Qua buổi giao lưu kỷ niệm Ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam tại Trường THPT Trần Nhật Duật, người viết được lắng nghe cựu chiến binh Lương Bá Thịnh kể lại câu chuyện xúc động về “Bức thư định mệnh” của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh. Những dòng thư viết trong khói lửa chiến tranh đã khắc họa sâu sắc tinh thần hy sinh, lòng yêu nước và trách nhiệm thiêng liêng của người lính, để lại bài học ý nghĩa cho thế hệ trẻ hôm nay.

Lào Cai14/01/2026Nguyễn Thanh Hoa (Chi đoàn 10a9, Trường THPT Trần Nhật Duật, xã Yên Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 22/12 hằng năm là Ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam, đồng thời cũng là Ngày hội Quốc phòng toàn dân. Đây là dịp để mỗi người dân Việt Nam ôn lại truyền thống vẻ vang của Quân đội ta – lực lượng được hình thành từ lòng yêu nước nồng nàn, ý chí quật cường và tinh thần đoàn kết của toàn dân tộc.

Nhân kỷ niệm ngày lễ trọng đại mang ý nghĩa lịch sử sâu sắc này, Trường THPT Trần Nhật Duật đã tổ chức buổi giao lưu với các cựu chiến binh nhằm giúp học sinh hiểu rõ hơn về những năm tháng chiến tranh gian khổ của dân tộc, từ đó bồi đắp tinh thần yêu nước và lòng tự hào dân tộc cho thế hệ trẻ.

Tôi là Nguyễn Thanh Hoa, Bí thư lớp 10A9. Ngày 22/12, tôi và lớp trưởng rất vinh dự được đại diện cho tập thể lớp tham gia buổi giao lưu. Trong không gian phòng hội đồng trang nghiêm và tĩnh lặng, chúng tôi chăm chú lắng nghe cựu chiến binh Lương Bá Thịnh kể lại những câu chuyện thời chiến, đặc biệt là câu chuyện xúc động về “Bức thư định mệnh” của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh.

Qua lời kể của bác Thịnh, tôi được biết bác từng đóng quân tại Tiểu đoàn 9 (Thác Bà) trong khoảng ba tháng huấn luyện, sau đó chuyển về Trường Quân chính tỉnh Hoàng Liên Sơn, rồi trực tiếp tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc của Tổ quốc. Những năm tháng quân ngũ ấy đã để lại trong bác nhiều ký ức không thể nào quên.

Điều khiến tôi xúc động hơn cả là câu chuyện về “Bức thư định mệnh” của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh – một chàng sinh viên trẻ đã anh dũng hy sinh giữa lòng Thành cổ Quảng Trị. Bức thư được anh viết trước khi hy sinh 3 tháng 20 ngày, như một lời nhắn gửi từ trước định mệnh. Trong từng dòng chữ là tình yêu thương sâu nặng dành cho người mẹ kính yêu, người vợ trẻ và những người thân trong gia đình.

Em nghĩ rằng, khi viết bức thư ấy, anh Huỳnh dường như đã linh cảm được rằng ngày đất nước hoàn toàn hòa bình cũng là ngày anh vĩnh viễn nằm lại nơi mảnh đất Quảng Trị anh hùng. Những trang giấy tưởng chừng giản dị ấy lại chứa đựng biết bao cảm xúc thiêng liêng: tình mẫu tử, nghĩa vợ chồng và tình thân ruột thịt, khiến bất cứ ai đọc hay nghe kể cũng không khỏi nghẹn ngào.

Trong 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, nơi đây đã phải gánh chịu khoảng 328 nghìn tấn bom đạn. Trung bình, mỗi chiến sĩ phải hứng chịu hàng trăm quả bom, đạn pháo. Những con số ấy đã cho thấy sự tàn khốc, ác liệt của chiến trường mà người lính phải đối mặt, cũng như sự hy sinh lớn lao của thế hệ cha anh để bảo vệ Tổ quốc.

Khi nghe bác Lương Bá Thịnh kể chuyện, tôi đã không kìm được nước mắt. Đó là những giọt nước mắt của sự xúc động, tự hào và biết ơn trước tinh thần dũng cảm của các chiến sĩ – những con người sẵn sàng đối diện với cái chết, chấp nhận hy sinh bản thân để đổi lấy độc lập, tự do cho dân tộc.

Buổi giao lưu đã để lại trong tôi nhiều suy nghĩ sâu sắc. “Bức thư định mệnh” không chỉ là một câu chuyện lịch sử, mà còn là thông điệp nhắc nhở thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay: hãy sống có lý tưởng, học tập và rèn luyện thật tốt, góp phần xây dựng xã hội và đất nước ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với những hy sinh to lớn của cha ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn