Bài viết

BỨC THƯ ĐỌC DƯỚI CABIN XE

Một lần dừng xe nghỉ giữa rừng Trường Sơn, bác Trần Văn Dũng nhận được thư từ gia đình gửi vào chiến trường. Bức thư được đọc ngay dưới cabin xe trong đêm mưa rừng, trở thành ký ức không thể nào quên.

Thanh Hóa09/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời gian trôi qua thật nhanh.

Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.

Mái tóc của bác Trần Văn Dũng đã bạc trắng.

Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.

Nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng lái xe trên tuyến đường Trường Sơn, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm xúc động đặc biệt.

Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.

Đối với bác Dũng, bức thư đọc dưới cabin xe là ký ức không thể nào quên.

Nhiều người thường nghĩ rằng một bức thư chỉ là vài dòng chữ giản đơn.

Nhưng trong chiến tranh, đó là cả một niềm tin, một nỗi nhớ và một nguồn động lực lớn lao.

Hôm ấy, đoàn xe của bác Dũng phải dừng lại giữa rừng vì trời đổ mưa lớn.

Mưa rừng Trường Sơn không kéo dài nhưng rất dữ dội.

Tiếng mưa rơi lộp độp trên nóc cabin xe.

Không gian xung quanh mờ đi trong làn nước trắng xóa.

Bác ngồi trong cabin, chờ mưa ngớt.

Đúng lúc đó, người liên lạc mang đến một lá thư từ hậu phương.

Tên người gửi là mẹ.

Bác cầm lá thư trên tay.

Tờ giấy đã hơi ướt vì thời tiết.

Nhưng nét chữ vẫn hiện rõ, quen thuộc.

Bác mở thư ra đọc chậm rãi.

Từng dòng chữ như đưa bác trở về quê nhà.

Hình ảnh mái nhà nhỏ.

Cánh đồng lúa.

Con đường làng quen thuộc.

Mẹ hỏi thăm sức khỏe.

Dặn con giữ gìn cẩn thận.

Và nhắc rằng gia đình luôn chờ ngày trở về.

Trong khoảnh khắc ấy, giữa cabin xe nhỏ giữa rừng sâu, bác Dũng như quên đi tiếng mưa bên ngoài.

Chỉ còn lại cảm xúc ấm áp trong lòng.

Đồng đội ngồi bên cạnh nhìn bác lặng im.

Không ai nói gì.

Bởi ai cũng hiểu giá trị của những lá thư từ quê nhà.

Sau khi đọc xong, bác gấp lá thư lại thật cẩn thận.

Cất vào túi áo ngực.

Nơi gần trái tim nhất.

Cơn mưa dần ngớt.

Đoàn xe chuẩn bị tiếp tục hành trình.

Nhưng cảm xúc từ lá thư vẫn còn nguyên vẹn.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại bức thư đọc dưới cabin xe năm ấy, bác Dũng vẫn không quên cảm giác ấm áp giữa rừng Trường Sơn lạnh lẽo.

Bác thường nói:

“Có những lá thư không chỉ để đọc, mà để tiếp thêm sức mạnh cho cả một chặng đường.”

Và ký ức về bức thư dưới mưa rừng vẫn mãi là một phần không thể nào quên trong cuộc đời người lính vận tải Trần Văn Dũng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn