Bức thư dưới chân thành cổ
Bức thư dưới chân thành cổ
Bức thư dưới chân thành cổ
Nhân chứng: Cựu chiến binh Lê Bá Dương (Chiến trường Quảng Trị, 1972)Mùa hè năm 1972, Thành cổ Quảng Trị là một túi bom đúng nghĩa. Giữa tiếng pháo gầm rú không ngớt, tôi và đồng đội đào công sự bên một bức tường đổ nát. Bất ngờ, lưỡi xẻng của tôi chạm vào một chiếc lọ thủy tinh nhỏ bị vùi sâu dưới đất. Bên trong lọ là một mảnh giấy pơ-lu-á cuộn tròn, chữ viết vội vã bằng bút mực cửu long đã nhòe đi vài chỗ vì hơi ẩm.Đó là bức thư của một chiến sĩ quê Hải Phòng gửi về cho mẹ trước đó vài ngày. Anh viết: "Mẹ kính yêu, con đang viết thư cho mẹ khi loạt pháo thứ mười trong ngày vừa dứt. Trận địa đầy khói khét lẹt nhưng lòng con thanh thản lắm. Nếu con không về, mẹ đừng khóc nhé. Con trai mẹ đã sống và chiến đấu như một người lính thực thụ". Chúng tôi không biết anh là ai, cũng không biết anh còn sống hay đã mất sau trận đánh ác liệt đó. Nhưng bức thư ấy đã trở thành điểm tựa tinh thần cho cả tiểu đội chúng tôi đi qua những ngày đỏ lửa. Hòa bình lập lại, tôi đã dành nửa đời người đi tìm tung tích người lính ấy, dẫu vô vọng nhưng lời nhắn nhủ của anh vẫn vẹn nguyên giá trị.


