BỨC THƯ DƯỚI GỐC CÂY
BỨC THƯ DƯỚI GỐC CÂY
Ngày chiến tranh bắt đầu, Tuấn và Mai cùng đứng dưới một gốc cây trước sân làng.
Tuấn sắp lên đường.
Mai đưa cho anh một mảnh giấy nhỏ.
— Khi nào nhớ em thì viết vào đây.
Tuấn cười:
— Một mảnh giấy thì viết được bao nhiêu?
— Viết cả đời cũng được.
Tuấn gấp mảnh giấy lại, bỏ vào túi áo.
— Anh sẽ về.
Mai gật đầu.
— Em chờ.
Những tháng đầu, Tuấn vẫn gửi thư.
“Mai à, hôm nay anh nhớ con đường làng.”
“Mai à, hôm nay trời mưa. Em ở nhà có lạnh không?”
“Mai à, nếu anh về, mình sẽ trồng một cây hoa trước sân.”
Rồi thư thưa dần.
Chiến tranh trở nên khốc liệt.
Một ngày, Mai nhận được giấy báo tử.
Cô không khóc.
Cô chỉ mang tất cả những lá thư của Tuấn ra, chôn dưới gốc cây nơi hai người từng chia tay.
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.
Mai đã già.
Gốc cây ngày xưa nay trở thành một cây lớn.
Một buổi sáng, khi người ta sửa lại khu đất quanh gốc cây, họ tìm thấy một chiếc hộp sắt nhỏ.
Bên trong có một lá thư.
Là nét chữ của Tuấn.
“Mai,
Nếu em đọc được lá thư này, có lẽ anh đã không thể trở về.
Anh xin lỗi vì đã để em chờ.
Nhưng anh muốn em biết rằng, những ngày cuối cùng, điều anh nghĩ đến không phải là chiến tranh.
Anh nghĩ đến căn nhà nhỏ của chúng ta.
Nghĩ đến cây hoa trước sân.
Và nghĩ đến em.
Nếu một ngày hòa bình trở lại, em hãy trồng cây hoa ấy thay anh.
Đừng sống cả đời để chờ một người đã nằm lại.
Hãy sống thay cả phần của anh.”
Mai đọc xong, nước mắt rơi xuống.
Ngày hôm sau, bà mang một cây hoa nhỏ đến trồng dưới gốc cây.
Nhiều năm sau nữa, cây hoa nở.
Mai ngồi bên cạnh, bàn tay già nua khẽ chạm vào cánh hoa.
— Tuấn à...
Bà mỉm cười.
— Cuối cùng, chúng ta cũng có một cái cây rồi.
Gió thổi qua.
Những cánh hoa rung rinh trong nắng.
Và lần đầu tiên sau rất nhiều năm, Mai không còn cảm thấy mình đang chờ đợi.
Bởi bà hiểu rằng có những người dù không thể cùng ta đi hết cuộc đời, vẫn có thể để lại một điều gì đó đủ đẹp để ta bước tiếp.


