Bức thư dưới hố bom (1)
Thời hoa lửa không chỉ có máu và nước mắt, mà còn là thời kỳ của những tâm hồn lãng mạn, kiên cường, nơi cái chết phải cúi đầu trước lòng yêu nước và sự lạc quan của tuổi trẻ.
Bức thư dưới hố bom
Năm 1972, tại ngã ba Đồng Lộc – tọa độ chết hứng chịu hàng ngàn tấn bom cày xới mỗi ngày. Đêm xuống, khi tiếng cao xạ tạm bơi, tiểu đội nữ thanh niên xung phong lại lao ra đường san lấp hố bom, mở đường cho xe qua.
Trong số họ, có Thư – cô gái Hà Nội tròn 18 tuổi, mang theo sổ tay và một cây bút mực Cửu Long. Đêm ấy, sau trận bom rải thảm, Thư bị vùi trong đất cát. Khi đồng đội bới được cô lên, hơi thở cô đã yếu, nhưng bàn tay vẫn ôm chặt chiếc ba lô nhỏ.
Trước đó vài tiếng, Thư tranh thủ viết vội một lá thư gửi về cho mẹ dưới ánh đèn sưởi bằng vỏ đạn. Trong thư có đoạn:
"Mẹ ơi, ở đây khốc liệt lắm, bom đạn làm cháy sém cả những đồi thông. Nhưng mẹ đừng lo, bọn con vẫn cười, vẫn hát. Tụi con trẻ lắm, máu trong tim lúc nào cũng như lửa đốt. Nếu có mệnh hệ gì, mẹ hãy nhớ con gái mẹ đã sống những ngày đẹp nhất, những ngày thanh xuân rực rỡ như hoa lửa..."
Thư hy sinh khi bức thư còn chưa kịp dán tem. Cô ngã xuống, hiến dâng tuổi thanh xuân cho đất nước. Nhưng tinh thần của cô, và của cả một thế hệ "thời hoa lửa" năm ấy, đã hòa vào đất mẹ, hóa thành bất tử.
Thời hoa lửa không chỉ có máu và nước mắt, mà còn là thời kỳ của những tâm hồn lãng mạn, kiên cường, nơi cái chết phải cúi đầu trước lòng yêu nước và sự lạc quan của tuổi trẻ.



