Bức thư dưới tán bàng
Những năm chiến tranh, Long Khánh là một vùng đất chịu nhiều bom đạn và càn quét. Dù vậy, người dân nơi đây vẫn kiên cường bám trụ, cùng lực lượng cách mạng giữ gìn quê hương. Trong những năm tháng ấy, đồng chí Ung Văn Ngươn, Xã đội trưởng Long Khánh, là một trong những người tham gia tổ chức và lãnh đạo lực lượng địa phương. Đến tháng 6 năm 1968, đồng chí được chuyển về bộ phận Quân báo Huyện đội Cai Lậy, còn đồng chí Châu Văn Đức được chỉ định làm Xã đội trưởng Long Khánh.
Từ đó, cuộc chiến ở Long Khánh tiếp tục diễn ra đầy gian khổ. Địch tăng cường quân, mở nhiều cuộc càn quét và bình định, nhưng quân dân địa phương vẫn không rời bỏ quê hương. Những người lính và người dân bình thường cùng nhau giữ làng, bảo vệ cơ sở cách mạng, góp sức vào cuộc đấu tranh chung.
Có lẽ với những con người của thời ấy, điều đáng sợ không phải chỉ là bom đạn, mà còn là phải chứng kiến quê hương và những người thân yêu chịu nhiều mất mát. Thế nhưng họ vẫn lựa chọn ở lại, tiếp tục chiến đấu và hy sinh. Hơn 20 năm kháng chiến chống Mỹ, Long Khánh có 393 liệt sĩ và hơn 150 thương binh, cùng hàng trăm gia đình đóng góp sức người, sức của cho sự nghiệp cứu nước.
Đến mùa xuân năm 1975, những ngày tháng chiến đấu cuối cùng cũng đi đến hồi kết. Sáng ngày 1-5-1975, người dân Long Khánh đổ ra đường mừng chiến thắng. Trên lộ Ba Dừa, người trở về quê, người đi tìm lại người thân sau bao năm xa cách. Cờ và khẩu hiệu phủ kín những con đường từng đi qua chiến tranh.
Chiến tranh đã qua, nhưng câu chuyện của những con người như Ung Văn Ngươn, Châu Văn Đức và biết bao người dân Long Khánh vẫn còn được nhắc nhớ. Đó là câu chuyện về một thế hệ đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để giữ lấy quê hương. Và chính những hy sinh ấy đã làm nên một Long Khánh kiên cường, được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân vào ngày 28-4-2000.



