Bức thư giấu dưới đế giày và khúc ca khải hoàn ở Đằng Cao
Trong không gian thanh tĩnh của một chiều thu tại thôn Đằng Cao, xã Hoằng Hóa, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên địa phương – lại được quây quần bên bác Lê Đình Trinh để lắng nghe một ký ức vừa hồi hộp, vừa đong đầy xúc động. Lần này, bác đưa chúng tôi xem một mảnh giấy mỏng đã ố vàng, những dòng chữ mực tím đã mờ theo năm tháng nhưng vẫn đọc rõ từng nét.
Bác Trinh xúc động nhớ lại năm 1984, giữa thời điểm chiến trường Vị Xuyên chìm trong cơn mưa pháo đạn khốc liệt nhất, chàng thanh niên 20 tuổi Lê Đình Trinh đã viết một bức thư ngắn gửi về cho mẹ ở Đằng Cao. Thư viết vội trên vỏ gáo thuốc bọc giấy, không có lời than thở về cái lạnh cắt da hay nỗi sợ hãi trước ranh giới sinh tử mỏng manh, mà chỉ toàn những lời hứa kiên cường và niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng. Bác bảo, ở nơi ngọn núi bị cày xới nát vụn, việc gửi một bức thư ra khỏi chiến hào là điều tưởng chừng không thể. Bác đã gấp nhỏ bức thư, cẩn thận nhét xuống dưới lớp lót đế giày quân nhu của một người đồng đội thương binh sắp được chuyển về tuyến sau điều trị. Chiếc đế giày ấy đã vượt qua bao chặng đường rừng, qua những đoạn đường bị pháo bầy đánh phá dữ dội để đưa những dòng chữ yêu thương về tận tay người mẹ già nơi quê nhà. Mẹ bác ở Đằng Cao đã khóc khi nhận được thư, lấy nắm đất vườn nhà ép chặt vào bức thư như một lời cầu nguyện cho con trai vững tay súng nơi biên giậu.
Sau này trở về, bác Trinh mới biết bức thư giấu dưới đế giày năm ấy không chỉ là nguồn sống tiếp thêm nghị lực cho bác giữa mảng hầm khói đạn Vị Xuyên, mà còn là ngọn đèn sưởi ấm niềm tin của cả gia đình suốt những năm tháng ngóng chờ.
Lắng nghe câu chuyện mộc mạc mà chứa đựng tình cảm gia đình da diết cùng bản lĩnh kiên cường của bác Trinh, lớp trẻ Đoàn thanh niên chúng tôi dâng trào một niềm kính phục và biết ơn vô hạn. Bức thư năm xưa không đơn thuần là lời nhắn gửi cá nhân, mà đã trở thành minh chứng sống động cho chí khí quật cường và tình yêu quê hương tha thiết của thế hệ lính bảo vệ biên giới phía Bắc.
Trở về với cuộc sống đời thường tại làng quê Đằng Cao, mang trên mình những thương tổn chiến tranh mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức, bác Lê Đình Trinh vẫn giữ vẹn nguyên phẩm chất cao quý của "Bộ đội Cụ Hồ". Bác sống giản dị, chân thành, tích cực tham gia phát triển kinh tế, hăng hái đi đầu trong các phong trào địa phương và tận tụy giáo dục con cháu về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn". Ngọn lửa tình nghĩa và bản lĩnh mà bác gìn giữ qua thời hoa lửa hôm nay đang tiếp tục lan tỏa, soi đường cho thế hệ trẻ. Đứng trước người cựu chiến binh giàu chí khí, đoàn viên thanh niên xã Hoằng Hóa chúng tôi tự dặn lòng phải luôn trân trọng giá trị thiêng liêng của hòa bình, nguyện dốc sức học tập, rèn luyện bản lĩnh để chung tay xây dựng thôn Đằng Cao ngày càng giàu đẹp, ấm no và văn minh.



