Bài viết

Bức Thư Giấu Trong Ba Lô Trận Địa

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, tại các trận địa pháo và bộ binh, nhiều chiến sĩ mang theo những bức thư chưa kịp gửi về nhà. Có những lá thư được viết ngay trước giờ ra trận, rồi cất kỹ trong ba lô như một lời hẹn không chắc ngày trở lại. Câu chuyện kể về một người lính trẻ và bức thư cuối cùng anh giữ lại giữa chiến trường ác liệt.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Nguyễn Thị Mỹ Hạnh (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm rừng pháo sáng chập chờn,
Trận địa im lặng mà hơn bão dồn.
Người lính ngồi giữa chiến chồn,
Viết đôi dòng nhỏ cho hồn quê xa.

“Mẹ ơi con vẫn nơi xa,
Vẫn còn chiến đấu giữa ba mặt thù.
Dẫu cho mưa gió mịt mù,
Con tin đất nước sẽ thu một ngày.”

Ngòi bút run giữa đêm dày,
Nhưng từng chữ vẫn đong đầy niềm tin.
Ngoài kia pháo nổ rung rinh,
Mà trong lòng vẫn bình yên lạ thường.

Anh gấp thư lại cẩn thận,
Cất sâu ba lô giữa trận địa này.
Không biết mai sống hay nay,
Chỉ mong giữ trọn điều này gửi trao.

Bên tai tiếng súng ào ào,
Đất rung từng đợt như vào bão giông.
Đồng đội gọi giữa mênh mông,
Chuẩn bị phản pháo giữ dòng chiến khu.

Anh đứng giữa khói mịt mù,
Tay ôm khẩu súng ngăn thù tiến lên.
Không còn thời gian gọi tên,
Chỉ còn nhiệm vụ dựng nền tự do.

Đạn bay xé gió rừng sâu,
Ánh lửa đỏ rực nhuộm màu đêm đen.
Có người ngã xuống bên bên,
Nhưng anh vẫn giữ lời thề chưa quên.

Bức thư nằm giữa ba lô,
Nặng hơn cả những âu lo chiến trường.
Vì trong đó có quê hương,
Có mẹ, có nước, có đường tương lai.

Rồi một trận đánh kéo dài,
Sáng hôm sau đã chia hai cuộc đời.
Người còn, người đã xa rời,
Giữa nơi đất đỏ tơi bời khói bom.

Ba lô người lính không còn,
Chỉ còn lại mảnh thư còn dở dang.
Gió rừng lặng lẽ sang ngang,
Như đang đọc tiếp lời mang chưa tròn.

Mẹ già nhận lấy dòng son,
Mà như nghe tiếng con còn đâu đây.
Nét thư vẫn ấm bàn tay,
Dẫu người con đã tháng ngày không quay.

Năm tháng khép lại mưa bay,
Chiến tranh lùi giữa những ngày bình yên.
Nhưng trong ký ức thiêng liêng,
Bức thư vẫn cháy như miền tuổi xuân.

Người lính vô danh một lần,
Gửi đời lại giữa trận quân khói mờ.
Không cần tên tuổi vinh quang,
Chỉ cần đất nước sang trang hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn