Bức Thư Giữa Mùa Hè Đồng Lộc
Ngã ba Đồng Lộc những năm 1968 được mệnh danh là "tọa độ chết". Mỗi mét đất nơi đây phải gánh chịu hàng tân bom đạn của không quân Mỹ nhằm cắt đứt tuyến đường huyết mạch tiếp viện cho chiến trường miền Nam. Nhưng chính tại nơi "tọa độ chết" ấy, một thể hệ thanh niên xung phong đã biển mảnh đất cằn cỗi thành thiên ca bất tử của tuổi trẻ. Người lãnh đạo Tiểu đội 4 huyền thoại ấy là chị Võ Thị Tần - cô gái quê xã Thiên Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh. Trong bức thư gửi mẹ chỉ 5 ngày trước khi hy sinh, chị viết những dòng chữ bình thản đến nao lòng: "Mẹ ơi! Ở đây vui lắm mẹ ạ, ban đêm chúng nó đốt đèn nhảy đầm, ban ngày chúng nó bắn phá tối bởi, nhưng chúng con vẫn mở đường cho xe qua... Đơn vị chúng con đang làm việc tích cực, hẹn mẹ ngày thắng lợi con sẽ về..." Sự "vui" mà chị nhắc đến không phải là sự hời hợt, mà là khí chất của một thế hệ không biết sợ hãi. Họ coi tiếng bom như tiếng chuông báo hiệu giờ ra trận, coi đất đá sạt lở là thử thách để chứng minh sức mạnh của thanh xuân. Chị Tần không chỉ chỉ huy bằng mệnh lệnh, chị chỉ huy bằng nụ cười, bằng tiếng hát và bằng tình yêu thương chăm chút cho từng em gái trong tiểu đội. Mười bông hoa bất tử Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, một trận bom tàn khốc dội xuống căn hầm nơi tiểu đội của chị đang trú ẩn. Chị Võ Thị Tần cùng 9 người em, người đồng đội của mình đã ngã xuống khi tuổi đời còn quá trẻ. Các chị ra đi khi mái tóc còn xanh, khi những lời hẹn thề hòa bình còn dở dang. Nhưng sự hy sinh của chị Tần và Tiểu đội 4 không phải là sự kết thúc. Nó đã trở thành ngọn đuốc rực sáng, tiếp thêm sức mạnh cho hàng ngn thanh niên gác lại chuyện riêng để lên đường ra mạt trận.



