Bức Thư Giữa Mùa Hoa Lửa (6)
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi bom đạn phủ kín bầu trời và những cánh đồng trở thành chiến trường, một người giao liên trẻ đã chứng kiến câu chuyện cảm động về tình đồng đội, lòng dũng cảm và niềm tin vào ngày hòa bình.
Tôi tên là Trần Minh Đức. Năm ấy tôi vừa tròn mười chín tuổi. Chiến tranh đã lan đến quê hương tôi từ nhiều năm trước. Những cánh đồng lúa xanh mướt ngày nào giờ loang lổ hố bom. Người dân quen với tiếng còi báo động và ánh lửa bùng lên giữa đêm tối.
Một buổi chiều cuối mùa khô, tôi nhận nhiệm vụ chuyển một bức thư từ đơn vị tiền tuyến về cho gia đình của một chiến sĩ tên Hùng. Đó là nhiệm vụ tưởng như bình thường, nhưng quãng đường phải đi qua nhiều khu vực vừa bị oanh kích.
Tôi cẩn thận giấu lá thư trong túi áo và lên đường.
Khi đến ngôi làng nhỏ bên triền đồi, tôi gặp mẹ của Hùng. Bà đã ngoài năm mươi tuổi, mái tóc điểm bạc. Vừa nhìn thấy tôi mặc bộ quần áo giao liên, bà vội hỏi:
— Có tin gì của thằng Hùng không cháu?
Tôi đưa lá thư cho bà. Đôi bàn tay bà run run khi mở thư.
Trong thư, Hùng kể rằng đơn vị vẫn an toàn, anh vẫn khỏe mạnh và luôn nhớ về gia đình. Cuối thư, anh viết:
"Mẹ đừng lo cho con. Con tin rằng rồi sẽ có ngày quê mình không còn tiếng súng. Khi ấy con sẽ về phụ mẹ trồng lại vườn cam sau nhà."
Người mẹ đọc đến đó thì bật khóc. Nhưng đó không phải những giọt nước mắt đau buồn. Đó là niềm hạnh phúc khi biết con trai mình vẫn còn sống.
Ít tuần sau, tôi lại gặp Hùng khi anh được điều động qua khu vực tôi phụ trách. Anh là một người lính trẻ, gương mặt sạm nắng nhưng luôn nở nụ cười.
Đêm hôm ấy, đơn vị của anh đóng quân gần một cánh rừng. Chúng tôi ngồi bên ánh đèn dầu nhỏ. Hùng kể về ước mơ sau chiến tranh:
— Tôi chỉ mong được về nhà, dựng lại căn bếp cũ và sống những ngày bình yên.
Tôi cười:
— Chắc ngày đó không xa đâu.
Anh nhìn lên bầu trời đầy sao rồi gật đầu.
Vài tháng sau, một trận đánh lớn diễn ra. Khi tôi quay lại đơn vị cũ để tìm Hùng, tôi mới biết anh đã hy sinh trong lúc bảo vệ đồng đội.
Tin ấy khiến tôi lặng người.
Sau chiến tranh, tôi trở về ngôi làng bên triền đồi và tìm gặp mẹ anh. Tôi kể cho bà nghe những ngày cuối cùng của Hùng, về nụ cười của anh và về ước mơ giản dị được trở về nhà.
Người mẹ im lặng rất lâu rồi nói:
— Nó không về được, nhưng hòa bình đã về. Có lẽ đó cũng là điều nó mong nhất.
Nhiều năm đã trôi qua. Cánh đồng quê tôi đã xanh trở lại. Trẻ em nô đùa trên những con đường từng bị bom đạn cày xới. Mỗi mùa hè, khi những chùm phượng đỏ rực như ngọn lửa nở khắp làng quê, tôi lại nhớ đến Hùng và những người đã ngã xuống.
Đó là thời của hoa lửa – thời của mất mát, hy sinh, nhưng cũng là thời của lòng dũng cảm, tình người và niềm tin không bao giờ tắt vào một ngày mai hòa bình.



