Anh hùng Lực lượng vũ trang

Bức thư giữa rừng

Ninh Bình13/05/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Nguyễn Chí Thuận bảo rằng đời lính có nhiều trận đánh ông không thể quên, nhưng ký ức khiến ông nhớ mãi lại là… một bức thư.

Hôm ấy đơn vị của ông — Tiểu đội 4, Trung đội 1, Đại đội 5, Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 24, Sư đoàn 10 — vừa hành quân xong sau nhiều ngày băng rừng. Ai cũng mệt rã rời, quần áo lấm lem đất đỏ.

Đúng lúc nghỉ chân thì có chiến sĩ thông tin mang thư từ hậu phương vào.

Cả tiểu đội xôn xao hẳn lên.

Thời chiến, thư quý hơn vàng. Có người cả mấy tháng chưa nhận được tin nhà. Mỗi lần có thư là cả đơn vị chuyền tay nhau xem địa chỉ ngoài phong bì trước khi trao tận tay chủ nhân.

Hôm ấy, ông Thuận nhận được thư của mẹ.

Lá thư nhàu nhĩ vì đi qua nhiều chặng đường nhưng ông vẫn mở ra đọc ngay dưới gốc cây rừng. Trong thư, mẹ chỉ kể chuyện mùa lúa ngoài quê, chuyện em trai đã biết dắt trâu và dặn con trai giữ gìn sức khỏe.

Đọc xong, ông lặng đi rất lâu.

Một đồng đội ngồi cạnh thấy vậy liền trêu:
“Có người yêu gửi thư à mà đọc chăm thế?”

Cả tiểu đội bật cười.

Ông Thuận cũng cười, rồi đọc luôn lá thư cho cả nhóm cùng nghe. Những người lính trẻ ngồi im phăng phắc giữa rừng nghe chuyện quê mùa giản dị mà ai cũng thấy lòng nhẹ đi.

“Lúc ấy cảm giác quê hương gần lắm,” ông nhớ lại.

Đêm hôm đó, cả tiểu đội còn thay nhau nhờ ông đọc lại lá thư thêm vài lần nữa. Người nhớ mẹ, người nhớ vợ, người nhớ cánh đồng quê nhà nhưng chẳng ai nói ra.

Giữa chiến tranh, đôi khi chỉ vài dòng chữ từ hậu phương cũng đủ giúp người lính có thêm sức mạnh để đi tiếp.

Nhưng sáng hôm sau, đơn vị lại lên đường.

Trước giờ hành quân, một đồng đội trẻ quê Nghệ An mượn lá thư của ông Thuận đọc lại lần cuối rồi cười:
“Đánh xong trận này, về quê em cũng bắt mẹ viết thư dài như mẹ anh.”

Không ai ngờ đó lại là câu nói cuối cùng của anh.

Trong trận chiến sau đó, người lính trẻ ấy đã hy sinh.

Ông Thuận kể rằng nhiều năm sau hòa bình, ông vẫn nhớ gương mặt và nụ cười hôm đọc thư giữa rừng của người đồng đội năm ấy. Lá thư của mẹ ông cũng được giữ lại cẩn thận như một kỷ vật chiến tranh.

“Chiến tranh là vậy,” ông trầm ngâm. “Có những kỷ niệm rất bình thường nhưng nhớ cả đời.”

Với cựu chiến binh Nguyễn Chí Thuận, điều còn đọng lại sâu sắc nhất sau chiến tranh không chỉ là những trận đánh, mà chính là tình đồng đội và những khoảnh khắc giản dị giữa bom đạn — những điều đã giúp người lính đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn