Bức Thư Giữa Rừng Khuya
Đêm tháng 5/1954, tại căn cứ địa Mường Phăng (Điện Biên Phủ), gió ngàn thổi ào ào qua những tán lá rừng ẩm ướt. Trong căn hầm chữ A nhỏ hẹp, ánh đèn dầu hắt lên vách đất loang lổ. Đại tướng Võ Nguyên Giáp vẫn đang chăm chú bên tấm bản đồ tác chiến lớn. Đôi mày Người cau lại, ánh mắt sắc sảo nhưng đượm vẻ suy tư sâu sắc. Trên bàn, những bản báo cáo về tình hình thương vong của bộ đội cứa vào lòng người tư lệnh một nỗi đau đáu không nguôi. Mấy tháng trước, khi vừa bước lên chiến trường Điện Biên Phủ, Đại tướng và Bộ Chỉ huy đã đưa ra một quyết định táo bạo nhất trong lịch sử chiến tranh Đông Dương: Chuyển từ "Đánh nhanh, thắng nhanh" sang "Đánh chắc, tiến chắc". Đó là một quyết định vô cùng khó khăn. Chuyển phương châm nghĩa là kéo dài thời gian chuẩn bị, nghĩa là bộ đội phải chịu đựng thêm cái đói, cái rét, mưa dầm, lầy lội giữa núi rừng Tây Bắc. Nhưng với tư duy quân sự thiên bangkat và lòng thương yêu chiến sĩ vô bờ bến, Đại tướng hiểu rằng: "Đánh nhanh mà không chắc thắng thì sẽ nướng quân. Quân đội ta là vốn quý của Nhân dân, mỗi người lính hy sinh đều là một mất mát không thể bù đắp". Quyết định kéo pháo ra, hạ sơn, đào hào vây lấn chính là minh chứng cho sự cẩn trọng, sáng suốt và bản lĩnh gan góc của một vị tướng "trăm trận trăm thắng". Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên bên ngoài. Đồng chí cận vệ bước vào, trên tay dắt một chén nước chè nóng đã nguội ngắt từ bao giờ, khẽ nói: Báo cáo Đại tướng, đã khuya lắm rồi, Đại tướng nghỉ ngơi một chút để giữ gìn sức khỏe, ngày mai còn bao nhiêu công việc đại sự. Đại tướng ngẩng đầu lên, xoa nhẹ đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nụ cười hiền hậu nở trên môi: Mình chưa buồn ngủ đâu cậu. Ở ngoài mặt trận, anh em chiến sĩ đang dãi dầu sương gió, đối mặt với đạn bom, mình ở trong này có ngủ sao đành. Rồi Người chỉ tay lên tấm bản đồ, giọng trầm ấm đầy quyết tâm: Cậu xem, lưới lửa của ta đã siết chặt rồi. Chỉ cần một bước đi sai, ta sẽ phải trả giá bằng xương máu của đồng bào, đồng chí. Trận này, chúng ta nhất định ph
Đêm tháng 5/1954, tại căn cứ địa Mường Phăng (Điện Biên Phủ), gió ngàn thổi ào ào qua những tán lá rừng ẩm ướt. Trong căn hầm chữ A nhỏ hẹp, ánh đèn dầu hắt lên vách đất loang lổ.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp vẫn đang chăm chú bên tấm bản đồ tác chiến lớn. Đôi mày Người cau lại, ánh mắt sắc sảo nhưng đượm vẻ suy tư sâu sắc. Trên bàn, những bản báo cáo về tình hình thương vong của bộ đội cứa vào lòng người tư lệnh một nỗi đau đáu không nguôi.
Mấy tháng trước, khi vừa bước lên chiến trường Điện Biên Phủ, Đại tướng và Bộ Chỉ huy đã đưa ra một quyết định táo bạo nhất trong lịch sử chiến tranh Đông Dương: Chuyển từ "Đánh nhanh, thắng nhanh" sang "Đánh chắc, tiến chắc".
Đó là một quyết định vô cùng khó khăn. Chuyển phương châm nghĩa là kéo dài thời gian chuẩn bị, nghĩa là bộ đội phải chịu đựng thêm cái đói, cái rét, mưa dầm, lầy lội giữa núi rừng Tây Bắc. Nhưng với tư duy quân sự thiên bangkat và lòng thương yêu chiến sĩ vô bờ bến, Đại tướng hiểu rằng: "Đánh nhanh mà không chắc thắng thì sẽ nướng quân. Quân đội ta là vốn quý của Nhân dân, mỗi người lính hy sinh đều là một mất mát không thể bù đắp". Quyết định kéo pháo ra, hạ sơn, đào hào vây lấn chính là minh chứng cho sự cẩn trọng, sáng suốt và bản lĩnh gan góc của một vị tướng "trăm trận trăm thắng".
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên bên ngoài. Đồng chí cận vệ bước vào, trên tay dắt một chén nước chè nóng đã nguội ngắt từ bao giờ, khẽ nói:
Báo cáo Đại tướng, đã khuya lắm rồi, Đại tướng nghỉ ngơi một chút để giữ gìn sức khỏe, ngày mai còn bao nhiêu công việc đại sự.
Đại tướng ngẩng đầu lên, xoa nhẹ đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nụ cười hiền hậu nở trên môi:
Mình chưa buồn ngủ đâu cậu. Ở ngoài mặt trận, anh em chiến sĩ đang dãi dầu sương gió, đối mặt với đạn bom, mình ở trong này có ngủ sao đành.
Rồi Người chỉ tay lên tấm bản đồ, giọng trầm ấm đầy quyết tâm:
Cậu xem, lưới lửa của ta đã siết chặt rồi. Chỉ cần một bước đi sai, ta sẽ phải trả giá bằng xương máu của đồng bào, đồng chí. Trận này, chúng ta nhất định phải thắng, và phải thắng sao cho tổn thất ít nhất.
Chỉ vài ngày sau đó, đúng như tầm nhìn chiến lược của Đại tướng, chiến dịch Điện Biên Phủ đã kết thúc toàn thắng. Lá cờ "Quyết chiến Quyết thắng" bay trên nóc hầm tướng De Castries, giáng đòn quyết định đập tan ý chí xâm lược của thực dân Pháp, chấn động địa cầu.
Lời Kết
Cuộc đời và sự nghiệp của Đại tướng Võ Nguyên Giáp không chỉ gắn liền với những mốc son chói lọi của dân tộc Việt Nam mà còn là biểu tượng cao đẹp của một "Vị tướng của nhân dân". Trong lòng mỗi người dân Việt Nam, Đại tướng mãi mãi là Người Anh Cả kính yêu, một nhân cách lớn, trí tuệ lớn luôn đặt Tổ quốc và Nhân dân lên trên hết.



