Bức thư gửi cháu nội từ mùa xuân 1975:
Trong chiếc rương gỗ bạc màu chứa đựng những kỷ vật thiêng liêng của một đại gia đình, có một bức thư được viết vội vào đúng trưa ngày 1/5/1975 – ngày đầu tiên đất nước hoàn toàn im tiếng súng. Người lính năm ấy viết gửi cho thế hệ của 50, 100 năm sau với những dòng chữ tràn đầy xúc động: "Cháu yêu quý, ta viết thư này khi nắng Sài Gòn rực rỡ cờ hoa, khi tiếng reo hò thống nhất vang dội khắp phố phường. Ta không mong cháu phải cầm súng, chỉ mong cháu sau này được học hành trong bình yên, được bư
Trong chiếc rương gỗ bạc màu chứa đựng những kỷ vật thiêng liêng của một đại gia đình, có một bức thư được viết vội vào đúng trưa ngày 1/5/1975 – ngày đầu tiên đất nước hoàn toàn im tiếng súng. Người lính năm ấy viết gửi cho thế hệ của 50, 100 năm sau với những dòng chữ tràn đầy xúc động: "Cháu yêu quý, ta viết thư này khi nắng Sài Gòn rực rỡ cờ hoa, khi tiếng reo hò thống nhất vang dội khắp phố phường. Ta không mong cháu phải cầm súng, chỉ mong cháu sau này được học hành trong bình yên, được bước ra thế giới với tư thế của một con người tự do từ một dân tộc anh hùng. Đừng bao giờ quên rằng, cái giá của hòa bình cháu đang hưởng chính là sự cô đơn của những người mẹ mất con và dòng máu đỏ của một thế hệ đã lấy thân mình làm bệ phóng cho tương lai". Bức thư ấy nay đã ố vàng nhưng vẫn là một di chúc tinh thần bất diệt, là "chiếc mỏ neo" giữ cho các thế hệ trẻ không bị cuốn trôi bởi sự vô tâm của thời đại mới, khẳng định rằng dù thế giới có xoay vần, lòng yêu nước và niềm tự hào về cội nguồn vẫn luôn là sức mạnh cốt lõi để dân tộc Việt Nam đứng vững và vươn tầm.


