“Bức thư gửi đồng đội” – lời kể của cựu binh Lê Văn Bảo (Hà Tĩnh)
“Bức thư gửi đồng đội” – lời kể của cựu binh Lê Văn Bảo (Hà Tĩnh)
Tôi tên Lê Văn Bảo, lính lái xe Trường Sơn.
Sau chiến tranh, tôi về quê, làm nghề sửa xe.
Nhưng trong giấc ngủ, tôi vẫn mơ thấy người bạn cùng ca – thằng Tuấn – người đã nằm lại năm 1972.
Chúng tôi thân như anh em. Cùng ăn, cùng lái, cùng nấp bom.
Hôm đó, xe Tuấn chở đạn bị trúng bom bi. Khi tôi chạy đến, chỉ còn chiếc xe cháy đen và tấm biển “Cẩn thận: hàng nổ”.
Tôi chôn anh ngay bên đường, lấy mảnh sắt khắc tên, rồi đi tiếp.
40 năm sau, khi nghỉ hưu, tôi quay lại Trường Sơn.
Đường giờ đã thành quốc lộ, xe cộ tấp nập.
Tôi dừng bên dốc cũ, dựng tấm bia nhỏ, đặt lá thư lên:
“Tuấn ơi, giờ đường thông rồi. Xe qua không sợ bom nữa. Tớ vẫn lái đấy, nhưng không có cậu ngồi bên. Tớ nhớ cậu.”
Rồi tôi thắp hương. Khói bay vào rừng, tôi thấy như Tuấn đang ngồi cười, tay vẫy, miệng gọi: “Bảo ơi, chạy tiếp đi!”


