Bài viết

Bức thư gửi lại mùa mưa năm ấy

Đà Nẵng26/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm 1964, những con đường ngoại thành Sài Gòn lầy lội sau từng trận pháo kích. Trong một căn lán nhỏ, chàng thanh niên Nguyễn Văn Trỗi ngồi bên ngọn đèn dầu, cặm cụi viết thư về cho gia đình.

Anh không kể nhiều về những ngày tháng gian khổ. Anh chỉ hỏi thăm sức khỏe mẹ, dặn các em cố gắng học hành và nói rằng mình vẫn khỏe.

Ngoài kia, tiếng máy bay vọng lại từ xa. Ánh đèn trong lán được che kín bằng một mảnh vải cũ để tránh bị phát hiện.

Trỗi gấp lá thư, nhưng chưa gửi ngay. Anh ngồi im rất lâu rồi viết thêm một dòng:

“Ngày đất nước yên bình, con sẽ trở về.”

Dòng chữ ấy về sau không bao giờ được thực hiện.

Những ngày tiếp theo, Trỗi tiếp tục hoạt động bí mật. Anh hiểu nhiệm vụ mình đang làm có thể khiến bản thân không trở về, nhưng vẫn bình thản nhận nhiệm vụ.

Có lần đồng đội hỏi:

“Anh không sợ sao?”

Trỗi cười:

“Sợ chứ. Nhưng nếu ai cũng sợ thì đất nước bao giờ mới có ngày bình yên?”

Cuộc đời anh dừng lại khi tuổi còn rất trẻ. Lá thư năm nào cũng không thể gửi đến một tương lai mà anh từng mong chờ.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, người ta vẫn nhắc đến chàng trai ấy như một biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng khốc liệt.

Có những người đã đi qua chiến tranh bằng tuổi thanh xuân của mình.

Và có những lời hẹn với ngày mai chỉ có thể được thực hiện bởi những người còn sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bức thư gửi lại mùa mưa năm ấy | Câu chuyện thời hoa lửa