Bài viết

BỨC THƯ GỬI LẠI MÙA XUÂN

gười mẹ già đã giữ lá thư ấy suốt hơn 50 năm. Mỗi lần mở ra, bà lại ngồi thật lâu bên hiên nhà, nhìn về con đường đất đỏ dẫn ra cánh đồng, nơi bà tiễn con trai đi bộ đội năm ấy. Hoài nhập ngũ khi tròn mười chín tuổi. Trong đơn tình nguyện, cậu viết: “Con muốn được đứng chung hàng ngũ với bạn bè để bảo vệ quê hương, để sau này làng mình không còn cảnh bom rơi.” Ở chiến trường Tây Ninh, Hoài được đồng đội gọi đùa là “cây đàn mùa xuân” vì lúc nào cũng mang theo một chiếc harmonica cũ. Mỗi tối yên

Quảng Trị02/12/2025Ban Biên tập tổng hợp5 lượt xem0 lượt chia sẻ

gười mẹ già đã giữ lá thư ấy suốt hơn 50 năm. Mỗi lần mở ra, bà lại ngồi thật lâu bên hiên nhà, nhìn về con đường đất đỏ dẫn ra cánh đồng, nơi bà tiễn con trai đi bộ đội năm ấy.

Hoài nhập ngũ khi tròn mười chín tuổi. Trong đơn tình nguyện, cậu viết: “Con muốn được đứng chung hàng ngũ với bạn bè để bảo vệ quê hương, để sau này làng mình không còn cảnh bom rơi.”

Ở chiến trường Tây Ninh, Hoài được đồng đội gọi đùa là “cây đàn mùa xuân” vì lúc nào cũng mang theo một chiếc harmonica cũ. Mỗi tối yên tiếng súng, Hoài lại thổi những khúc nhạc ngắn làm nhiều chiến sĩ trẻ bớt nhớ nhà.

Tháng 4 năm 1969, trước khi bước vào trận đánh căng thẳng, Hoài ngồi viết thư:

“Má ơi, con vẫn khỏe. Đêm nay trăng sáng lắm, nhìn mà nhớ cái sân nhà mình ghê. Con hứa sẽ về trồng lại cho má luống rau má thích. Nếu có điều gì bất trắc… má đừng buồn, vì con đã sống đúng điều mình chọn.”

Đó là lá thư cuối cùng. Hoài hy sinh khi mới 20 tuổi, trong lúc che cho đồng đội rút lui qua suối.

Nhiều năm sau, những người lính cùng thời trở về tìm thăm mẹ Hoài, đem theo cả cây harmonica đã sứt góc. Họ bảo: “Nó thổi bài cuối cùng cho tụi tôi nghe, ngay trước lúc xung trận.”

Mỗi độ xuân về, bà lại đặt cây harmonica lên bàn thờ, khẽ nói:
“Con đã về rồi, theo cách của riêng con.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn