Bức thư gửi lại mùa xuân
Trong thời chiến tranh ác liệt, anh Lê Văn Thành nhận nhiệm vụ mang một bức thư quan trọng từ đơn vị tiền tuyến về hậu phương. Trên đường đi, anh phải vượt qua bom đạn và hiểm nguy. Bức thư không đến tay người nhận ngay lập tức mà bị thất lạc tại bưu cục nhỏ của cụ Bảy Lành. Nhiều năm sau, khi hòa bình lập lại, bức thư được tìm thấy và trao lại cho cô giáo Phạm Thị Mai – người đã chờ đợi suốt thời thanh xuân.
Mùa xuân năm ấy không có tiếng chim hót rộn ràng, chỉ có tiếng máy bay vọng xa và những đợt pháo nổ trầm đục nơi chân trời.
Lê Văn Thành, chàng liên lạc trẻ, được giao một nhiệm vụ đặc biệt: chuyển một bức thư từ chiến trường về hậu phương. Anh không được biết nội dung, chỉ biết đó là “thư quan trọng, phải bằng mọi giá đưa đến nơi”.
Trên đường đi, Thành gặp Ngô Văn Hòa – người dân quân địa phương. Hòa nói:
“Đường này nguy hiểm lắm, nhưng nếu đi đường vòng thì chậm mất.”
Không chần chừ, Thành quyết định đi đường tắt qua khu rừng.
Trên đường, máy bay địch bất ngờ quần thảo. Bom rơi gần như liên tục. Thành ôm chặt túi thư, nằm ép xuống đất, chờ từng đợt tiếng nổ đi qua.
Khi đến được bưu cục nhỏ của cụ Bảy Lành, anh đã kiệt sức.
Cụ Bảy nhìn bức thư, lắc đầu:
“Đường ra ngoài đang bị phong tỏa, cháu để lại đây, khi an toàn ta sẽ chuyển.”
Thành đành để lại rồi tiếp tục nhiệm vụ khác và không bao giờ quay lại lấy được nữa.
Ở hậu phương, cô giáo trẻ Phạm Thị Mai mỗi ngày vẫn đứng lớp giữa chiến tranh. Cô từng chờ một người trở về, nhưng rồi thời gian trôi đi, không ai nhắc lại.
Cô không biết rằng, trong một góc nhỏ của bưu cục cũ, có một bức thư mang tên mình đang nằm lặng lẽ.
Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, Ngô Văn Hòa – nay đã là cán bộ bưu chính – trong lúc kiểm kê kho cũ đã phát hiện bức thư đã ố màu.
Trên phong bì, dòng chữ vẫn còn rõ:
“Gửi cô Phạm Thị Mai.”
Hòa lặng người.
Bức thư được chuyển đến tay cô giáo năm xưa.
Khi mở ra, cô Mai đọc từng dòng chữ đã nhòe mực nhưng vẫn ấm áp tình người. Đó là lời hẹn gặp lại, là lời chưa kịp nói trong những năm tháng chiến tranh.
Cô lặng im rất lâu, nước mắt rơi xuống trang giấy cũ.


