BỨC THƯ GỬI MẸ CHƯA KỊP GỬI (1)
Một tối cuối năm 1981, sau giờ sinh hoạt, bác Ba ngồi dưới ánh đèn viết thư cho mẹ.
Trong thư, bác kể về cuộc sống nơi đơn vị.
Kể về những người đồng đội tốt bụng.
Kể về nỗi nhớ quê hương mỗi khi chiều xuống.
Viết xong, bác cẩn thận gấp lại để hôm sau gửi đi.
Nhưng sáng hôm sau đơn vị nhận nhiệm vụ đột xuất.
Lá thư được cất trong cuốn sổ tay.
Rồi những công việc nối tiếp nhau khiến bác quên mất.
Nhiều tháng sau, khi mở lại cuốn sổ, lá thư vẫn còn nguyên.
Bác mỉm cười:
“Đó là bức thư chưa bao giờ gửi nhưng tôi vẫn giữ đến tận ngày nay.”
Mỗi lần nhìn lại, bác như thấy chính mình của tuổi hai mươi đang ngồi viết thư trong đêm yên tĩnh của doanh trại.



