Anh hùng Lực lượng vũ trang

Bức thư gửi mẹ và nụ cười trên trận địa

Hà Tĩnh09/08/2026Xã Mỏ Cày (Đoàn xã Mỏ Cày)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc trở thành "chảo lửa" dưới những trận mưa bom cày xới của máy bay Mỹ. Giữa không gian nồng nặc mùi thuốc súng và khói bụi, căn hầm nhỏ của Tiểu đội 4 là nơi hiếm hoi vang lên những tiếng cười trong trẻo. Đó là nhờ sự lạc quan của người tiểu đội trưởng Võ Thị Tần.

Một buổi tối tháng 7, tranh thủ lúc tiếng súng vừa ngớt, chị Tần ngồi bên ngọn đèn dầu dã chiến, nắn nót viết thư gửi về cho mẹ. Bàn tay chị hằng ngày cuốc đất, rà phá bom mìn, nay run nhẹ vì xúc động. Chị viết: "Mẹ ơi, ở đây vui lắm mẹ ạ. Ban ngày chúng nó xới đất tìm bom, ban đêm chúng con gọi nhau đi lấp hố bom. Thằng Mỹ hung hăng thật đấy, nhưng chúng con không sợ đâu..." [1, 2]

Chị giấu kín những gian khổ, những làn da xám xịt vì khói bom hay những bữa cơm chan đầy cát bụi. Trong thư, chị chỉ kể về tình đồng đội, về những nụ cười tinh nghịch của chín cô gái trong tiểu đội. Viết xong thư, chị bước ra cửa hầm, nhìn lên bầu trời Đồng Lộc đầy chớp lửa. Người con gái ấy hiểu rằng, trận chiến ngày mai sẽ còn khốc liệt hơn, nhưng niềm tin vào ngày chiến thắng trong chị chưa bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bức thư gửi mẹ và nụ cười trên trận địa | Câu chuyện thời hoa lửa