Bức thư gửi mẹ và vầng trăng ở ngã ba Đồng Lộc
"Mẹ ơi, ở đây vui lắm mẹ ạ, ban đêm chúng nó thắp đèn để chúng con làm đường, còn ban ngày chúng mang bom giết cá để chúng con cải thiện. Bom đạn của chúng có thể làm rung chuyển cả núi rừng, nhưng không thể làm rung chuyển những trái tim của chúng con." Đó là những dòng thư viết vội của Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần gửi về cho mẹ chỉ vài ngày trước khi chị cùng 9 người đồng đội nữ thanh niên xung phong ngã xuống tại Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) vào ngày 24/7/1968. Ngày ấy, Đồng Lộc là "tọa độ chết", nơi gánh chịu hàng vạn quả bom nhằm cắt đứt tuyến đường chi viện cho miền Nam. Lời kể của những người cựu binh còn sống sót lại ngã ba năm ấy luôn nhắc về 10 cô gái tuổi đôi mươi, ngày đêm bám mặt đường, lấp hố bom. Các chị ngã xuống khi tuổi đời còn quá trẻ, chưa ai lập gia đình, nhưng tinh thần lạc quan và nụ cười của các chị đã hóa thành vầng trăng sáng mãi trên bầu trời Đồng Lộc, soi đường cho những đoàn xe tiếp tục tiến về Nam.



