Bức thư gửi người đồng đội
Bức thư gửi người đồng đội
Ngày ấy, trên một chốt nhỏ vùng biên giới, có hai người lính rất thân nhau là Nam và Hùng.
Họ cùng nhập ngũ một năm, cùng trải qua những ngày huấn luyện, rồi cùng được điều lên vùng núi phía Bắc làm nhiệm vụ.
Nam quê ở đồng bằng, còn Hùng quê tận một huyện miền núi. Hai người khác quê nhưng lại nhanh chóng trở thành bạn thân.
Mỗi khi được nghỉ, họ thường ngồi bên nhau kể chuyện gia đình.
Nam hay nói về mẹ.
Hùng lại thường nhắc đến cô em gái nhỏ.
“Con bé ở nhà nghịch lắm,” Hùng cười. “Ngày tôi đi, nó còn khóc đòi tôi mang quà về.”
Nam hỏi:
“Cậu hứa gì với nó?”
“Hứa mua một chiếc khăn len.”
“Thế mua chưa?”
Hùng cười:
“Chưa. Đợi về rồi mua.”
Hai người đều nghĩ rằng mình nhất định sẽ trở về.
Một buổi chiều, đơn vị nhận nhiệm vụ tuần tra.
Nam và Hùng cùng một tổ.
Trước khi lên đường, Hùng đưa cho Nam một lá thư.
“Nếu có lúc nào tôi không về được, cậu gửi giúp tôi lá thư này.”
Nam cau mày:
“Đừng nói linh tinh.”
“Tôi chỉ nhờ trước thôi.”
Nam cầm lá thư, cất vào túi áo.
“Được. Nhưng cậu phải tự về mà gửi.”
Hùng cười.
“Ừ.”
Họ lên đường.
Con đường núi hôm ấy đầy sương.
Những người lính đi trong im lặng, chỉ nghe tiếng bước chân và tiếng lá cây xào xạc.
Đến gần chiều, tình hình bất ngờ trở nên căng thẳng.
Đơn vị nhanh chóng vào vị trí.
Nam và Hùng chiến đấu bên cạnh nhau.
Trong lúc làm nhiệm vụ, Hùng bị thương.
Nam cố gắng đưa bạn ra khỏi vị trí nguy hiểm, nhưng Hùng lắc đầu.
“Cậu đi trước đi.”
Nam không chịu.
“Tôi không bỏ cậu.”
Hùng nhìn bạn rồi nói:
“Nhớ lá thư.”
Nam vẫn cố gắng cứu bạn.
Nhưng Hùng đã không qua khỏi.
Khoảnh khắc ấy, Nam không thể tin người vừa còn nói chuyện với mình đã ra đi.
Anh ngồi bên người bạn rất lâu.
Chiếc lá thư vẫn nằm trong túi áo.
Sau khi trở về, Nam mở lá thư.
Bên ngoài chỉ ghi:
“Gửi mẹ.”
Nam đọc từng dòng.
Hùng viết rất đơn giản.
Anh kể rằng mình vẫn khỏe.
Anh kể về những người đồng đội.
Anh dặn mẹ đừng lo lắng.
Ở cuối thư, anh viết:
“Mẹ đừng buồn nếu con chưa thể về. Con chỉ mong mẹ giữ gìn sức khỏe. Nếu con không về được, mẹ hãy coi như con vẫn đang ở đâu đó, làm nhiệm vụ cho quê hương.”
Nam đọc đến đó thì dừng lại.
Anh không muốn đọc tiếp.
Bởi anh biết mình phải mang lá thư này về cho mẹ của bạn.
Ngày trở về quê Hùng, Nam đứng rất lâu trước căn nhà nhỏ.
Mẹ Hùng ra mở cửa.
Bà nhìn người lính trước mặt rồi hỏi:
“Cháu là đồng đội của Hùng phải không?”
Nam gật đầu.
“Vâng ạ.”
Bà nhìn phía sau anh.
“Thế nó đâu?”
Nam không trả lời được.
Người mẹ hiểu.
Bà đứng im.
Một lúc sau, Nam lấy lá thư ra.
“Anh ấy gửi bác.”
Bà cầm lấy.
Đôi tay run run.
Bà mở thư, đọc từng dòng.
Đọc xong, bà gấp lại thật cẩn thận.
Bà không khóc trước mặt Nam.
Chỉ hỏi:
“Những ngày cuối cùng nó có đau không cháu?”
Nam im lặng một lúc rồi nói:
“Anh ấy rất dũng cảm, bác ạ.”
Người mẹ gật đầu.
“Thế là được rồi.”
Nam ở lại nhà vài ngày.
Trước khi rời đi, anh thấy em gái Hùng đứng bên cửa.
Cô bé ngày nào giờ đã lớn hơn.
Cô hỏi:
“Anh Nam, anh Hùng có nhắc đến em không?”
Nam mỉm cười:
“Có.”
“Anh ấy nói gì?”
“Anh ấy bảo sau này về sẽ mua cho em một chiếc khăn len.”
Cô gái cúi đầu.
Nước mắt rơi xuống.
Nam nói:
“Anh ấy chưa kịp mua.”
Cô gái lau nước mắt.
“Em sẽ tự mua một chiếc.”
Nam gật đầu.
“Ừ.”
Nhiều năm sau, Nam vẫn giữ liên lạc với gia đình Hùng.
Mỗi khi có dịp về quê, anh lại ghé thăm.
Mái tóc của mẹ Hùng ngày càng bạc.
Cô em gái cũng đã lập gia đình.
Một lần, Nam đến thăm vào đúng mùa đông.
Cô em gái mang ra một chiếc khăn len màu xanh.
“Em tự đan đấy.”
Nam nhìn chiếc khăn rồi mỉm cười.
“Đẹp lắm.”
Cô nói:
“Em đan để nhớ lời anh ấy.”
Nam không nói gì.
Anh chỉ nhìn ra ngoài sân.
Nơi ấy có một cây xoài lớn mà ngày trước Hùng từng trồng.
Cây đã cao và cho rất nhiều quả.
Thời gian đã thay đổi tất cả.
Nhưng tình bạn giữa hai người lính vẫn còn trong những ký ức không thể phai mờ.
Nhiều năm sau nữa, Nam đã già.
Ông vẫn giữ một bản sao của lá thư năm ấy.
Mỗi lần mở ra, ông lại nhớ đến người bạn đã nằm lại nơi biên giới.
Ông không biết Hùng sẽ nghĩ gì nếu nhìn thấy đất nước hôm nay.
Nhưng ông tin rằng người bạn của mình sẽ mỉm cười.
Bởi điều mà họ từng mong ước khi còn trẻ cuối cùng đã thành hiện thực:
Được sống trong một đất nước bình yên.
Được nghe tiếng trẻ em đến trường.
Được nhìn thấy những con đường vùng biên ngày càng đổi mới.
Và được trở về với gia đình.
Chỉ tiếc rằng trong những người từng mơ về ngày ấy, Hùng đã không thể trở về.
Lá thư năm xưa đã được gửi đến đúng người.
Nhưng lời hứa của hai người bạn thì mãi mãi nằm lại giữa những năm tháng chiến tranh.
Một người đã đi xa.
Một người sống tiếp để nhớ.
Và đôi khi, chính những người ở lại là người mang theo ký ức về đồng đội suốt cả cuộc đời.



