Bức thư gửi người yêu không bao giờ đến
Năm 1972, trước khi vào chiến trường Quảng Trị, anh viết cho người yêu một lá thư.
Lá thư chỉ vỏn vẹn vài dòng:
“Em ở nhà cứ yên tâm. Anh đi ít ngày rồi sẽ về. Nếu có ngày anh không về, em hãy sống thật hạnh phúc.”
Lá thư được gấp lại cẩn thận.
Nhưng anh chưa kịp gửi.
Những ngày chiến đấu ở Thành cổ Quảng Trị diễn ra ác liệt. Đạn pháo trút xuống từng ngày. Những người lính trẻ chiến đấu giữa mưa bom, đất đá và khói lửa.
Một ngày, đơn vị nhận nhiệm vụ rút khỏi vị trí.
Anh không trở về.
Nhiều năm sau, đồng đội tìm được lá thư trong chiếc ba lô của anh.
Lá thư được trao lại cho người con gái năm xưa.
Bà đã chờ anh suốt nhiều năm.
Khi đọc đến câu cuối, bà chỉ khóc.
Không phải vì tiếc một lời hứa.
Mà vì hiểu rằng, người con trai năm ấy đã mang theo tình yêu của mình vào trận chiến cuối cùng.
Có những tình yêu không có ngày cưới.
Nhưng lại sống lâu hơn cả một đời người.



