Thân nhân liệt sĩ, người có công

BỨC THƯ GỬI TỪ CHIẾN TRƯỜNG

Trong ngăn kéo gỗ cũ của gia đình, bà Đỗ Thị Ngân, sinh năm 1963, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, vẫn cẩn thận cất giữ một bức thư đã ngả màu theo thời gian. Mỗi lần mở bức thư ấy ra đọc, bà lại nhớ về người anh trai – người đã dành tuổi trẻ của mình để l

Nghệ An07/07/2026Lê Thị Mai Linh (Thôn hoàng tiến xã hải châu tỉnh nghệ an)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

BỨC THƯ GỬI TỪ CHIẾN TRƯỜNG

Tác giả: Lê Thị Mai Linh-Đoàn viên chi đoàn Hoàng Tiến

Đồng tác giả: Ban thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu

Thông tin nhân vật

-Họ tên nhân vật: Đỗ Thị Ngân

-Năm Sinh:1963

-Quê quán: Xã Hải Châu, Tỉnh Nghệ An

-Nơi ở hiện tại: thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

Trong ngăn kéo gỗ cũ của gia đình, bà Đỗ Thị Ngân, sinh năm 1963, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, vẫn cẩn thận cất giữ một bức thư đã ngả màu theo thời gian. Mỗi lần mở bức thư ấy ra đọc, bà lại nhớ về người anh trai – người đã dành tuổi trẻ của mình để lên đường làm nhiệm vụ, để lại trong lòng em gái những ký ức không bao giờ phai nhạt.

Bà Ngân kể rằng anh trai mình tên là Đỗ Văn Hưng, sinh năm 1954. Từ nhỏ, anh Hưng vốn hiền lành, chịu khó và luôn là người đỡ đần cha mẹ mọi việc trong gia đình. Nhà đông anh em, cuộc sống còn nhiều thiếu thốn nhưng anh chưa bao giờ để các em phải chịu thiệt thòi. Mỗi lần được nhận quà hay có món gì ngon, anh đều dành phần cho em gái trước rồi mới đến mình.

Năm 1973, khi vừa tròn mười chín tuổi, anh Hưng tình nguyện nhập ngũ. Trước ngày lên đường, anh viết cho em gái một bức thư ngắn, dặn em phải chăm ngoan, học hành đến nơi đến chốn và thay anh phụ giúp cha mẹ. Bà Ngân cho biết đó là bức thư đầu tiên bà nhận được từ anh và cũng là kỷ vật bà luôn gìn giữ cẩn thận suốt nhiều năm qua.

Sau thời gian huấn luyện, anh Hưng được phân công về một đơn vị công binh. Công việc của anh là mở đường, sửa chữa cầu cống và bảo đảm tuyến hành quân luôn thông suốt. Dù thường xuyên phải làm việc ở những nơi xa xôi, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, anh vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan và động viên đồng đội cùng cố gắng.

Theo lời bà Ngân, trong một lần về phép sau ngày đất nước thống nhất, anh trai kể lại một kỷ niệm mà ông nhớ mãi. Hôm ấy, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp khôi phục một đoạn đường bị sạt lở để đoàn xe chở hàng có thể tiếp tục di chuyển. Trời mưa lớn, đất đá liên tục đổ xuống nhưng không ai rời vị trí. Suốt nhiều giờ, anh cùng đồng đội dùng cuốc, xẻng và sức người dọn từng tảng đá, từng gốc cây chắn ngang đường.

Đến khi tuyến đường được thông, cả đơn vị ai cũng lấm lem bùn đất và gần như kiệt sức. Thế nhưng nhìn đoàn xe nối nhau đi qua an toàn, mọi người đều nở nụ cười vì biết công sức của mình đã góp phần hoàn thành nhiệm vụ. Anh Hưng luôn nói với em gái rằng thành quả lớn nhất của người lính là được góp một phần nhỏ bé cho đất nước.

Sau khi rời quân ngũ, anh trở về quê hương, tiếp tục lao động sản xuất và chăm lo cho gia đình. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, anh vẫn giữ thói quen quan tâm, giúp đỡ mọi người. Đối với các em, anh luôn là người anh mẫu mực, sống trách nhiệm và giàu lòng nhân ái.

Bà Đỗ Thị Ngân chia sẻ rằng điều khiến bà xúc động nhất là anh trai chưa bao giờ tự hào về những gì mình đã trải qua. Ông chỉ coi những năm tháng quân ngũ là trách nhiệm của tuổi trẻ đối với Tổ quốc. Mỗi lần nhắc đến đồng đội, ánh mắt ông luôn đầy sự trân trọng và biết ơn.

Kết thúc buổi trò chuyện, bà Ngân nhẹ nhàng gấp lại bức thư cũ rồi cất vào chiếc hộp gỗ quen thuộc. Bà nói rằng thời gian có thể làm giấy úa màu, nhưng những lời dặn của người anh năm ấy vẫn luôn nguyên vẹn trong trái tim bà. Đó không chỉ là ký ức của riêng một gia đình mà còn là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, yêu thương người thân và gìn giữ những giá trị tốt đẹp mà cha ông đã để lại.

Tác giả

Lê Thị Mai Linh

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn