BỨC THƯ GỬI TỪ ĐIỆN BIÊN
Tháng 5 năm 2025, trong một lần đến thăm các cựu chiến binh tại xã, tôi gặp ông Đinh Văn Khôi, sinh năm 1932, quê ở huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An. Trong căn nhà nhỏ giản dị, ông lấy từ chiếc hộp gỗ cũ một phong thư đã ngả màu vàng theo năm tháng. Ông nhẹ nhàng vuốt từng nếp gấp rồi nói: “Đây là bức thư tôi viết năm 1954, nhưng chưa bao giờ gửi.”
TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA BỨC THƯ GỬI TỪ ĐIỆN BIÊN Tác giả: Lê Thị Thu Vân-Đoàn viên chi đoàn Hoàng Phú Đồng tác giả: Ban thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu Thông tin nhân vật -Họ tên nhân vật: -Năm Sinh: -Quê quán: Xã Hải Châu, Tỉnh Nghệ An Tháng 5 năm 2025, trong một lần đến thăm các cựu chiến binh tại xã, tôi gặp ông Đinh Văn Khôi, sinh năm 1932, quê ở huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An. Trong căn nhà nhỏ giản dị, ông lấy từ chiếc hộp gỗ cũ một phong thư đã ngả màu vàng theo năm tháng. Ông nhẹ nhàng vuốt từng nếp gấp rồi nói: “Đây là bức thư tôi viết năm 1954, nhưng chưa bao giờ gửi.” Lời nói ấy khiến tôi tò mò. Ông bắt đầu kể… Năm 1952, khi vừa tròn 20 tuổi, ông Khôi tình nguyện gia nhập Quân đội Nhân dân Việt Nam. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào Đại đoàn 312. Cuối năm 1953, đơn vị hành quân lên Tây Bắc để tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ. Đường hành quân dài hàng trăm cây số. Ban ngày, bộ đội nghỉ dưới tán rừng, ban đêm men theo sườn núi tiến về phía trước. Mỗi người mang trên vai ba lô, súng đạn và lương thực. Có hôm trời mưa liên tục, quần áo ướt sũng nhiều ngày liền, nhưng không ai nản lòng. Chiều ngày 13/3/1954, đơn vị nhận nhiệm vụ tiến công cứ điểm Him Lam – cửa ngõ phía Bắc của tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Trước giờ nổ súng, ông Khôi ngồi tựa lưng vào gốc cây, lấy mảnh giấy nhỏ viết vài dòng gửi mẹ: “Mẹ kính yêu! Nếu con trở về, con sẽ lại cày ruộng cùng mẹ. Nếu con không trở về, mẹ đừng buồn. Con đã sống đúng với lời cha dặn: Khi Tổ quốc cần, người thanh niên phải biết đứng lên.” Ông gấp lá thư cẩn thận, cho vào túi áo. 17 giờ 30 phút, pháo binh đồng loạt khai hỏa. Tiếng nổ dội vang khắp lòng chảo Điện Biên. Ngay sau đó, đơn vị ông Khôi xung phong. Đạn từ các lô cốt bắn xuống như mưa. Hàng rào thép gai bị phá từng lớp. Mỗi khi một chiến sĩ ngã xuống, người phía sau lập tức tiến lên. Giữa lúc trận đánh diễn ra ác liệt, một khẩu trung liên của đơn vị bị hết đạn. Nếu hỏa điểm ấy im tiếng, mũi tiến công sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Không chần chừ, ông Khôi ôm hòm đạn nặng gần hai mươi kilôgam, lợi dụng những hố pháo để bò về phía trước. Có lúc đạn cày sát mặt đất, đất đá phủ kín người ông.



