Bài viết

Bức Thư Gửi Tương Lai

Lào Cai02/06/2026Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bức Thư Gửi Tương Lai

Năm ấy, Sơn Lương vừa bước vào mùa lúa chín. Những thửa ruộng bậc thang vàng óng trải dài như những dải lụa mềm ôm lấy sườn núi.

Trong lớp học nhỏ của trường xã, cô giáo Mai giao cho học sinh một bài tập đặc biệt:

– Các em hãy viết một bức thư gửi cho chính mình trong tương lai, mười năm sau mới được mở ra.

Cả lớp xôn xao.

Có em viết rằng sau này muốn làm bác sĩ.

Có em muốn làm công an.

Có em chỉ mong gia đình đủ ăn đủ mặc.

Riêng cậu bé Hoàng ngồi rất lâu mới bắt đầu viết.

Nhà Hoàng thuộc diện khó khăn nhất bản. Bố mất sớm, mẹ một mình nuôi hai anh em. Mỗi ngày ngoài giờ học, Hoàng đều lên nương giúp mẹ.

Trong bức thư, cậu viết:

"Chào Hoàng của mười năm sau.

Mình không biết lúc ấy cuộc sống thế nào. Nhưng mình mong bạn vẫn còn nhớ quê hương Sơn Lương.

Nếu bạn đã thành công, hãy quay về giúp những đứa trẻ trong bản được học hành tốt hơn.

Nếu bạn chưa thành công, cũng đừng bỏ cuộc.

Vì mình tin rằng người Sơn Lương không bao giờ khuất phục trước khó khăn."

Những bức thư được bỏ vào một chiếc hộp gỗ, niêm phong và cất trong thư viện trường.

Thời gian trôi qua.

Mười năm sau, Sơn Lương đổi thay rất nhiều.

Đường bê tông đã nối đến các bản xa.

Những ngôi nhà mới mọc lên.

Điện và internet đã về khắp xã.

Một ngày cuối thu, nhà trường tổ chức buổi gặp mặt đặc biệt để mở lại những bức thư năm nào.

Nhiều học sinh cũ từ khắp nơi trở về.

Người làm giáo viên.

Người làm kỹ sư.

Người làm cán bộ xã.

Trong số đó có Hoàng.

Giờ đây anh là một kỹ sư công nghệ thông tin đang làm việc ở thành phố.

Khi mở lá thư cũ, đôi tay anh run run.

Những dòng chữ nguệch ngoạc của cậu bé năm nào hiện ra trước mắt.

Anh đọc từng câu, từng chữ.

Đến đoạn:

"Hãy quay về giúp những đứa trẻ trong bản được học hành tốt hơn."

Hoàng bỗng lặng người.

Suốt những năm qua, anh mải mê với công việc và những dự định riêng. Anh vẫn yêu quê hương, nhưng chưa thực hiện điều mình từng hứa.

Tối hôm ấy, anh đi bộ một mình quanh bản.

Gió núi thổi nhẹ qua những triền đồi.

Ánh đèn từ các mái nhà thấp thoáng trong đêm.

Bất giác, anh nhớ đến mẹ, đến cô giáo Mai và những ngày đi học dưới mưa rét.

Một tháng sau, Hoàng trở lại Sơn Lương.

Lần này không phải để thăm quê.

Anh mang theo máy tính, sách vở và mở những lớp học miễn phí cho học sinh vùng cao vào mỗi dịp hè.

Năm đầu tiên chỉ có vài em tham gia.

Năm thứ hai số lượng tăng gấp đôi.

Năm thứ ba, nhiều học sinh đã biết sử dụng máy tính, biết tìm kiếm kiến thức và bắt đầu nuôi dưỡng những ước mơ lớn hơn.

Mỗi khi có ai hỏi điều gì đã khiến anh làm như vậy, Hoàng chỉ mỉm cười:

– Tôi đang thực hiện lời hứa của một cậu bé mười tuổi.

Nhiều năm sau, bức thư ấy được đặt trong tủ kính của trường như một kỷ niệm đẹp.

Nó không phải bức thư hay nhất.

Cũng không phải bức thư dài nhất.

Nhưng nó nhắc mọi người nhớ rằng:

Ước mơ không chỉ là điều để nghĩ đến.

Ước mơ đẹp nhất là khi ta biến nó thành hành động.

Và đôi khi, người thay đổi tương lai của chúng ta lại chính là bản thân mình của ngày hôm qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn