Người có công giúp đỡ cách mạng

Bức thư không bao giờ gửi

Bức thư không bao giờ gửi

Ninh Bình16/04/2026Đô Thị Bích Ngọc (Tiểu học Ninh Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một ngôi làng nhỏ thuộc huyện Gia Viễn, bà Nguyễn Thị Sâm vẫn giữ một bức thư cũ.

Bức thư không có địa chỉ người nhận.

“Vì người nhận… đã không còn.”

Bà nói.

Năm 1965, chồng bà – anh Lâm – lên đường ra trận.

Trước khi đi, anh nói:

“Khi nào em viết đủ 10 bức thư… anh sẽ về.”

Bà tin.

Và bà viết.

Bức thứ nhất – kể chuyện mùa lúa.

Bức thứ hai – kể chuyện con gái tập đi.

Đến bức thứ 9, bà vẫn chưa nhận được hồi âm.

Một ngày, giấy báo tử về.

Anh hy sinh trong một trận đánh ở miền Nam

Bà không khóc.

Bà ngồi viết tiếp.

Bức thứ 10.

“Anh Lâm, em viết đủ rồi… anh về nhé…”

Nhưng bức thư đó…

Bà không gửi.

“Gửi đi… thì ai nhận?”

Suốt hơn 50 năm, bà giữ lá thư trong chiếc hộp gỗ.

Không mở.

Không đọc lại.

Khi chúng tôi hỏi:

“Sao bà không đọc lại?”

Bà cười:

“Đọc… thì anh ấy lại chưa về…”

Một em học sinh rưng rưng:

“Bà có muốn gửi bây giờ không ạ?”

Bà nhìn ra cánh đồng.

Gió thổi nhẹ.

“Không… anh ấy nhận rồi…”

“Ở đây này…”

Bà đặt tay lên tim.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn