BỨC THƯ KHÔNG BAO GIỜ GỬI
Năm 1972, giữa những ngày khói lửa rực trời tại tuyến lửa Quảng Trị, Nguyễn Văn Hùng – một chiến sĩ trẻ mới 19 tuổi, quê ở Hà Nội – ngồi dưới hầm trú ẩn, tay run run cầm mảnh giấy kẻ ngang đã ố vàng. Bên ngoài, tiếng pháo rền vang, đất đá rơi lả tả xuống mái hầm tăng. Anh viết cho mẹ.
"Mẹ ơi, hôm nay đơn vị con vừa trải qua một trận chiến khốc liệt. Đồng đội con, anh Bình quê ở Nghệ An, đã nằm lại trên đồi cao khi đang che chắn cho con. Con buồn lắm, nhưng mẹ đừng khóc nhé. Con hứa sẽ mang về chiến thắng, mang theo cả hy vọng của anh Bình và cả thế hệ chúng con..."
Hùng không kịp ký tên. Lệnh xuất quân bất ngờ. Anh gấp vội bức thư, nhét vào túi áo ngực, sát trái tim đang đập rộn ràng, rồi cầm súng lao ra khỏi hầm.
Đêm hôm đó, Hùng bị thương nặng do mảnh pháo. Trong cơn mê sảng, anh chỉ kịp đưa bức thư đã thấm máu cho người y tá, thều thào: "Gửi về cho mẹ...".
Hùng nằm lại ở tuổi 19, giữa những đồng đội đã ngã xuống. Bức thư cũng thất lạc trong chiến tranh, không bao giờ đến được tay mẹ anh.
Hơn 50 năm sau...
Câu chuyện này được kể lại bởi chính người y tá năm xưa – cụ bà Trần Thị Minh, nay đã ngoài 80 tuổi, trong một buổi giao lưu "Câu chuyện thời hoa lửa" tại một trường đại học. Cụ Minh, mắt rớm lệ, nói: "Bức thư ấy, dù không đến được tay người mẹ, nhưng nó đã nằm lại trong tim tôi suốt nửa thế kỷ. Nó không chỉ là nỗi đau, mà là tình yêu nước cao cả của một thế hệ không tiếc thân mình vì độc lập."
Dưới sân trường, hàng nghìn sinh viên lặng đi. Những bàn tay trẻ tuổi lau nước mắt, những ánh mắt tràn đầy sự kính trọng và tự hào.



