Bài viết

BỨC THƯ KHÔNG BAO GIỜ GỬI

BỨC THƯ KHÔNG BAO GIỜ GỬI

Bắc Ninh28/04/2026Nguyễn Văn Tuyên (Đoàn xã Lục Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CHỦ ĐỀ: BỨC THƯ KHÔNG BAO GIỜ GỬI

Trong căn nhà nhỏ ở quê, bà vẫn giữ một chiếc hộp gỗ cũ kỹ. Bên trong là một lá thư đã ố vàng theo năm tháng.

Đó là lá thư bà viết cho chồng – một người lính đã hy sinh từ khi bà mới 22 tuổi.

“Ngày ấy, ông ấy đi bộ đội, tôi ở nhà nuôi con. Thư từ ít lắm, mỗi lần nhận được thư là mừng rơi nước mắt.”

Bà kể, đôi mắt xa xăm.

Một ngày, bà nhận tin chồng hy sinh. Không có thi thể, không có di vật, chỉ là một tờ giấy báo tử.

“Lúc đó tôi không tin. Tôi nghĩ chắc ông ấy còn sống đâu đó. Tôi vẫn viết thư…”

Lá thư trong chiếc hộp gỗ là một trong những lá thư bà chưa kịp gửi.

Trong thư, bà viết:

“Anh à, hôm nay con mình biết gọi ‘ba’ rồi. Nó cứ hỏi ba đâu, em không biết trả lời thế nào. Em chỉ mong một ngày nào đó anh trở về…”

Nhưng ngày đó không bao giờ đến.

Chiến tranh kết thúc. Hòa bình lập lại. Người ta trở về, nhưng ông thì không.

“Có người khuyên tôi nên quên đi, làm lại cuộc đời. Nhưng tôi không quên được. Không phải vì tôi yếu đuối, mà vì đó là ký ức.”

Bà Tư nói, giọng kiên định.

Chiếc hộp gỗ vẫn nằm đó, như một “trạm ký ức” nhỏ trong ngôi nhà. Mỗi lần mở ra, bà lại đọc lại lá thư, như đang trò chuyện với người chồng đã khuất.

“Chiến tranh lấy đi nhiều thứ, nhưng cũng để lại những điều không thể mất – đó là tình yêu, là sự thủy chung.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn