Bài viết

Bức thư không bao giờ gửi

Ninh Bình03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 5 năm 1972, tại chiến trường Quảng Trị.

Người lính trẻ Nguyễn Văn Thành mới tròn hai mươi tuổi. Trong ba lô của anh luôn có một bức thư đã viết gần một tháng nhưng chưa thể gửi về quê.

"Má ơi, con vẫn khỏe. Con nhớ mái nhà mình lắm. Mùa này chắc lúa ngoài đồng đã chín vàng..."

Thế nhưng chiến trường quá ác liệt. Đường giao liên bị đánh phá liên tục, những cánh thư cứ nằm mãi trong ba lô.

Một buổi chiều, đơn vị nhận lệnh giữ bằng được một cao điểm. Pháo địch dội xuống như mưa. Thành cùng đồng đội chiến đấu suốt nhiều giờ liền.

Khi trận đánh kết thúc, đồng đội tìm thấy anh nằm bên giao thông hào, bàn tay vẫn ôm chặt khẩu súng. Trong túi áo là bức thư còn nguyên vẹn.

Nhiều tháng sau, người giao liên mới mang được bức thư ấy về quê.

Người mẹ run run mở lá thư.

Đó là lần đầu tiên bà nhận được thư của con.

Cũng là lần cuối cùng.

Bức thư ấy không còn là lời hỏi thăm, mà trở thành kỷ vật thiêng liêng của cả gia đình suốt hơn nửa thế kỷ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn