Bài viết

BỨC THƯ KHÔNG CẦN GỬI

Thanh Hóa16/09/2026Lê Thị Thu Hiền (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những lá thư được viết để gửi đi.

Nhưng cũng có những điều chỉ cần viết ra là đủ.

Tôi hình dung một người lính trẻ năm 1984 ngồi ở một nơi rất xa quê nhà.

Mười tám tuổi.

Bác Lê Đình Điều.

Trong lòng là rất nhiều điều muốn nói.

Muốn kể rằng mình vẫn khỏe.

Muốn kể rằng mình nhớ nhà.

Muốn hỏi ở quê bây giờ mọi người thế nào.

Muốn biết những mùa mới đã về chưa.

Muốn nói rằng mình sẽ cố gắng.

Nhưng không phải lúc nào người lính cũng có thể nói hết những điều ấy.

Có những nỗi nhớ chỉ giữ trong lòng.

Có những lời hứa chỉ nói với chính mình.

Bác nhập ngũ năm 1984 và đến chiến trường A.

Những ngày tháng xa quê khiến những điều muốn nói trở nên nhiều hơn.

Nhưng càng nhiều điều muốn nói, người ta đôi khi lại càng không biết bắt đầu từ đâu.

Tôi hỏi bác:

– Nếu được viết một lá thư gửi về cho gia đình của mình khi ấy, bác sẽ viết gì?

Bác suy nghĩ.

Có lẽ sẽ chẳng có những câu chữ cầu kỳ.

Có lẽ chỉ là:

“Con vẫn ổn.”

“Con nhớ nhà.”

“Con sẽ cố gắng.”

Ba câu ngắn.

Nhưng đằng sau mỗi câu là cả một thế giới.

“Con vẫn ổn” là để người ở nhà yên lòng.

“Con nhớ nhà” là để nói ra điều mà người lính vẫn giấu trong lòng.

“Con sẽ cố gắng” là một lời hứa.

Lời hứa với gia đình.

Với đồng đội.

Với chính mình.

Thời gian đã đi qua.

Những lời ấy có thể chưa bao giờ được viết thành một lá thư thực sự.

Nhưng tôi nghĩ chúng vẫn tồn tại.

Tồn tại trong ký ức.

Trong những năm tháng mà người lính đã sống.

Trong cách bác nhìn lại tuổi trẻ của mình hôm nay.

Có những điều không cần gửi bằng giấy.

Bởi người thân có thể cảm nhận được bằng tình yêu.

Và lịch sử có thể ghi nhớ bằng những gì con người đã làm.

Tôi chợt nghĩ đến những lá thư của tuổi trẻ hôm nay.

Chúng ta có thể nhắn tin chỉ trong vài giây.

Một câu “Con nhớ mẹ” có thể gửi đi ngay lập tức.

Một cuộc gọi có thể kết nối hai người cách xa hàng nghìn cây số.

Nhưng liệu chúng ta có thật sự nói hết những điều quan trọng?

Hay đôi khi, càng dễ liên lạc, chúng ta lại càng ít nói những lời cần nói?

Câu chuyện của bác Điều khiến tôi muốn trân trọng hơn những người đang ở bên mình.

Nếu thương, hãy nói.

Nếu biết ơn, hãy nói.

Nếu nhớ, hãy gọi.

Đừng để một lời yêu thương trở thành điều phải viết trong một lá thư không bao giờ gửi.

Có những lá thư không cần đến người nhận, bởi cả cuộc đời của người viết đã trở thành lời hồi đáp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BỨC THƯ KHÔNG CẦN GỬI | Câu chuyện thời hoa lửa