Bức Thư Không Cháy
Một người lính trẻ trước khi ra trận đã viết một bức thư cho gia đình.
Anh chưa kịp gửi thì doanh trại bị tấn công, mọi thứ gần như bị thiêu rụi.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, người ta tìm thấy một phần bức thư còn sót lại.
Giấy đã cháy xém, chỉ còn vài dòng chữ đọc được.
Nhưng những dòng chữ đó lại là những lời yêu thương giản dị nhất anh từng viết.
Gia đình anh nhận được bức thư, không trọn vẹn, nhưng đủ để hiểu trái tim của anh.
Người mẹ giữ lại mảnh giấy ấy như một báu vật.
Bà nói: “Lửa có thể lấy đi con tôi, nhưng không thể lấy đi tình yêu của nó.”
Và từ đó, bức thư cháy dở trở thành biểu tượng của ký ức không thể bị xóa nhòa.



