Bài viết

BỨC THƯ KHÔNG CÓ ĐỊA CHỈ

Thanh Hóa16/09/2026Lê Thị Thu Hiền (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có một câu hỏi mà chúng tôi không hỏi bác Lê Đình Trinh ngay từ đầu.

Đó là:

“Bác có điều gì chưa từng nói với ai không?”

Chúng tôi sợ câu hỏi ấy quá riêng tư.

Nhưng đến cuối buổi trò chuyện, chính bác lại nhắc đến một bức thư.

“Ngày trước bác từng viết một lá thư.”

Chúng tôi lập tức chú ý.

“Gửi cho ai hả bác?”

Bác cười.

“Không gửi cho ai cả.”

Cả nhóm ngơ ngác.

Một lá thư không gửi?

Bác đứng dậy đi vào trong nhà.

Một lúc sau, bác trở ra với một tập giấy cũ.

Bác không đưa ngay cho chúng tôi.

Chỉ đặt bàn tay lên đó.

“Có những điều viết ra dễ hơn nói thành lời.”

Rồi bác kể.

Ngày còn trẻ, có những lúc bác nhớ nhà đến mức chỉ muốn được trở về.

Nhưng người lính không phải lúc nào cũng có thể về.

Thế là bác viết.

Viết cho mẹ.

Viết cho gia đình.

Viết cho quê hương.

Viết những điều rất bình thường.

Rằng bác nhớ bữa cơm nhà.

Nhớ con đường làng.

Nhớ tiếng gọi nhau ngoài ngõ.

Nhớ những buổi chiều quê.

Nhớ cả những chuyện trước đây từng nghĩ là chẳng có gì đặc biệt.

Nhưng sau khi viết xong, bác lại không gửi.

“Vì sao ạ?”

Bác nhìn xuống tập giấy.

“Không biết phải gửi đến đâu.”

Câu trả lời nghe đơn giản.

Nhưng nó khiến chúng tôi im lặng.

Bởi chúng tôi nhận ra rằng đôi khi, điều khó nhất không phải là viết một lá thư.

Mà là tìm một địa chỉ cho nỗi nhớ.

Bác nói rằng những năm tháng ấy, người ta có thể mang theo rất ít thứ.

Nhưng nỗi nhớ thì không có trọng lượng.

Nó cứ đi cùng mình.

Một lá thư có thể gấp lại.

Một bức ảnh có thể cất vào túi.

Nhưng nỗi nhớ thì không thể gấp lại được.

Bác kể, có những đêm bác viết rất nhiều.

Rồi sáng hôm sau lại đọc.

Có câu thấy buồn quá thì bỏ.

Có câu thấy yếu lòng quá thì xé.

Cuối cùng, những gì còn lại chỉ là vài dòng ngắn ngủi.

Nhưng bức thư ấy vẫn không được gửi.

Nhiều năm trôi qua.

Tập giấy nằm lại.

Người trẻ ngày ấy dần trở thành người đàn ông của hôm nay.

Một hôm, bác tình cờ mở lại.

Bác đọc những dòng chữ của chính mình từ rất lâu trước.

Và bất ngờ nhận ra:

Người viết những dòng ấy đã khác.

Không phải vì ký ức thay đổi.

Mà vì chính bác đã thay đổi.

“Lúc trẻ mình nghĩ nhiều chuyện quan trọng lắm.”

Bác nói.

“Sau này mới biết, thứ quý nhất nhiều khi chỉ là được bình yên ngồi bên người thân.”

Chúng tôi hỏi:

“Bác có tiếc những điều chưa làm được không?”

Bác nhìn ra ngoài cửa.

“Có chứ.”

Rồi bác cười:

“Nhưng ai sống mà chẳng có điều tiếc nuối.”

Câu nói ấy làm tôi nhớ đến chính mình.

Chúng tôi thường nghĩ rằng người lớn luôn mạnh mẽ.

Nhưng hóa ra, họ cũng có những điều chưa kịp nói.

Có những lời xin lỗi.

Có những lời cảm ơn.

Có những lời yêu thương.

Có những cuộc gặp lẽ ra nên lâu hơn.

Có những người lẽ ra nên được giữ lại gần mình hơn.

Bác Trinh không đọc bức thư cho chúng tôi.

Bác chỉ nói:

“Bác không cần đọc nữa.”

“Vì sao ạ?”

“Vì những điều trong đó, bác đã sống rồi.”

Căn phòng im phăng phắc.

Tôi hiểu rằng đó chính là cao trào của câu chuyện.

Bức thư không cần người nhận.

Bởi nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình.

Nó giữ lại tiếng nói của một người trẻ trong một thời điểm đặc biệt của cuộc đời.

Và nó chứng minh rằng phía sau hình ảnh một người lính luôn có một con người với đầy đủ yêu thương, sợ hãi, hy vọng và nỗi nhớ.

Trước lúc chúng tôi ra về, bác hỏi:

“Các cháu có hay nói chuyện với bố mẹ không?”

Một bạn trả lời:

“Có ạ.”

Bác cười:

“Có thật không?”

Cả nhóm cười.

Nhưng không ai trả lời thêm.

Bác nói:

“Đừng để đến lúc muốn nói thì không còn cơ hội.”

Chúng tôi bước ra khỏi nhà.

Tôi nhìn lại cánh cửa.

Bên trong, bức thư không có địa chỉ vẫn nằm đó.

Tôi chợt nghĩ, có lẽ những lá thư đáng quý nhất không phải là những lá thư được gửi đi.

Mà là những lá thư giúp một người hiểu mình đã yêu thương ai, đã nhớ điều gì và đã sống vì điều gì.

Và tôi cũng hiểu rằng thế hệ trẻ hôm nay có một điều mà những người đi trước từng thiếu: chúng tôi có thể gọi điện bất cứ lúc nào.

Có thể nhắn một tin nhắn.

Có thể nói “con nhớ mẹ”.

Có thể nói “con cảm ơn bố”.

Có thể nói “con xin lỗi”.

Chỉ là đôi khi chúng tôi quá bận để nói.

Đến cuối câu chuyện, bác Trinh nhìn chúng tôi và nói:

“Ngày xưa bác có một bức thư không biết gửi đi đâu. Còn bây giờ các cháu có cả thế giới trong chiếc điện thoại. Nhưng đừng để những lời quan trọng nhất lại không có người nhận.”

Câu nói ấy khiến chúng tôi không ai cười nữa.

Bởi chúng tôi hiểu:

Có những bức thư không có địa chỉ, nhưng có những lời yêu thương hôm nay nếu không kịp nói, ngày mai sẽ chẳng còn nơi nào để gửi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BỨC THƯ KHÔNG CÓ ĐỊA CHỈ | Câu chuyện thời hoa lửa