BỨC THƯ KHÔNG CÓ ĐỊA CHỈ
BỨC THƯ KHÔNG CÓ ĐỊA CHỈ
Ngày ấy, trong một ngôi làng nhỏ có một cô gái tên Hòa.
Hòa sống cùng mẹ trong căn nhà nằm sát cánh đồng.
Cô có một người bạn thân tên Thành.
Hai người lớn lên cùng nhau.
Những buổi chiều, họ thường ngồi dưới gốc cây xoan đầu làng, nói về những ước mơ giản dị.
Thành từng nói:
— Sau này tôi sẽ xây một căn nhà thật lớn cho mẹ.
Hòa cười:
— Còn tôi sẽ mở một tiệm may.
Thành hỏi:
— Nếu hai người cùng thành công thì sao?
Hòa đáp:
— Thì chúng ta cùng về làng.
Một ngày, Thành phải lên đường.
Trước khi đi, anh đưa Hòa một mảnh giấy.
— Khi nào có chuyện gì, cứ viết thư cho tôi.
Hòa hỏi:
— Gửi đi đâu?
Thành cười:
— Tôi cũng chưa biết. Nhưng cứ viết.
Hòa bật cười.
— Thế thì thư biết gửi cho ai?
— Cứ viết. Rồi sẽ có cách.
Thành rời làng.
Những tháng đầu, Hòa nhận được vài lá thư.
Anh kể về cuộc sống xa nhà.
Anh hỏi mẹ cô có khỏe không.
Anh hỏi cây xoan đầu làng còn nở hoa không.
Hòa đều trả lời.
Nhưng một ngày nọ, thư của Thành không đến nữa.
Hòa vẫn viết.
Cô viết rất nhiều.
Có lá thư kể về mùa lúa.
Có lá thư kể mẹ bị đau lưng.
Có lá thư chỉ viết vài dòng:
“Hôm nay cây xoan nở hoa. Tôi nhớ lời anh.”
Nhưng những lá thư ấy không có địa chỉ rõ ràng.
Hòa chỉ ghi tên Thành.
Rồi gửi nhờ người quen.
Có lá thư đến nơi.
Có lá thư thất lạc.
Nhiều năm trôi qua.
Hòa không nhận được tin Thành.
Mọi người nghĩ anh có lẽ đã thay đổi.
Hòa không tin.
Cô vẫn giữ một chiếc hộp nhỏ đựng những lá thư cũ.
Rồi cô lấy chồng.
Cuộc sống đưa cô sang một con đường khác.
Nhưng mỗi mùa hoa xoan nở, cô vẫn nhớ người bạn năm nào.
Nhiều năm sau, Hòa trở thành bà giáo của trường làng.
Một ngày nọ, có một người đàn ông lớn tuổi đến trường.
Ông đứng trước cổng rất lâu.
Rồi hỏi:
— Ở đây có cô giáo Hòa không?
Hòa bước ra.
Cô nhìn người đàn ông.
Không nhận ra.
Ông lấy từ túi áo ra một phong thư đã cũ.
— Tôi nghĩ cuối cùng cũng tìm được cô.
Hòa nhận lá thư.
Trên phong bì là tên cô.
Nét chữ đã bạc màu.
Cô mở ra.
Chỉ có vài dòng:
“Hòa,
Tôi đã nhận được rất nhiều thư của cô.
Nhưng tôi không biết vì sao cô không nhận được thư của tôi.
Tôi vẫn nhớ cây xoan đầu làng.
Tôi vẫn nhớ lời chúng ta từng nói.
Nếu có ngày trở về, tôi muốn được ngồi dưới gốc cây ấy một lần nữa.
Thành.”
Hòa nhìn người đàn ông.
— Ông là ai?
Ông mỉm cười.
— Tôi là người đã giữ lá thư này suốt nhiều năm.
Hòa sững người.
Ông kể rằng Thành đã không thể trở về.
Những lá thư của Hòa từng được chuyển đến một người bạn của Thành.
Người bạn ấy giữ lại.
Sau nhiều năm, ông mới tìm được người nhận.
Hòa cầm lá thư.
Cô không khóc.
Chỉ khẽ hỏi:
— Tại sao ông giữ lâu như vậy?
Người đàn ông đáp:
— Vì Thành từng nói, dù thế nào cũng phải đưa nó về đúng người.
Chiều hôm ấy, Hòa trở về dưới gốc cây xoan đầu làng.
Cây đã lớn hơn rất nhiều.
Cành cây phủ bóng xuống con đường.
Hòa ngồi xuống.
Cô mở lá thư lần nữa.
Bỗng cô mỉm cười.
— Cuối cùng anh cũng gửi được.
Gió thổi qua những cành xoan.
Hoa rơi xuống vai cô.
Hòa ngồi rất lâu.
Cô nhớ lại những ngày còn trẻ.
Nhớ những ước mơ giản dị.
Nhớ một người từng nói:
“Cứ viết đi. Rồi sẽ có cách.”
Đúng là đã có cách.
Chỉ là mất nhiều năm hơn họ tưởng.
Tối hôm đó, Hòa lấy những lá thư cũ ra.
Cô xếp chúng theo thứ tự.
Ở cuối cùng, cô đặt lá thư vừa nhận được.
Rồi cô đóng hộp.
Không phải để chờ đợi nữa.
Mà để lưu giữ một phần tuổi trẻ.
Nhiều năm sau, khi Hòa đã già, một học trò hỏi:
— Cô ơi, tại sao cô luôn giữ chiếc hộp này?
Hòa mỉm cười:
— Vì trong đó có những điều mà thời gian không thể làm mất.
— Là thư tình ạ?
Hòa bật cười.
— Không chỉ là thư.
— Vậy là gì?
Cô nhìn ra cây xoan ngoài cửa.
— Là tình bạn, là lời hứa, là những ước mơ của tuổi trẻ.
Cô dừng lại rồi nói:
— Và quan trọng nhất là một lời nhắc rằng nếu có điều gì muốn nói với người mình thương quý, hãy nói khi còn có thể.
Ngoài sân, hoa xoan lại rơi.
Những cánh hoa tím phủ kín con đường.
Hòa bước chậm dưới hàng cây.
Cô không còn chờ ai nữa.
Nhưng cô biết một phần tuổi trẻ của mình vẫn đang ngồi dưới gốc xoan năm nào.
Ở đó có hai người trẻ tuổi từng mơ về một tương lai rất bình dị.
Một người đã đi xa.
Một người ở lại.
Và giữa họ, có một bức thư đã mất rất nhiều năm mới tìm được đường về.
Có những bức thư không bao giờ đến đúng lúc, nhưng tình cảm trong đó vẫn có thể tìm được đường trở về.


