Cựu chiến binh

BỨC THƯ KHÔNG CÓ NGƯỜI NHẬN

Tuyên Quang13/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

BỨC THƯ KHÔNG CÓ NGƯỜI NHẬN

Mỗi tháng, ông Vĩnh đều viết một lá thư.

Ông không ghi địa chỉ.

Không dán tem.

Chỉ viết tên một người:

“Gửi Lan.”

Rồi cất vào chiếc hộp gỗ.


Người trong làng biết Lan là con gái ông.

Cô đã rời quê từ rất lâu.

Nhưng chẳng ai biết cô đang ở đâu.

Có người bảo cô đi thành phố.

Có người nói cô đã sang một vùng khác.

Ông Vĩnh chưa bao giờ giải thích.


Một ngày, một cậu bé hỏi:

“Ông viết thư cho ai vậy?”

“Con gái ông.”

“Cô ấy không nhận được sao?”

“Không.”

“Vậy sao ông vẫn viết?”

Ông cười:

“Vì có những điều nói ra dễ hơn viết.”


Cậu bé nhìn chiếc hộp.

“Ông viết gì?”

“Chuyện trong làng.”

“Có gì đâu mà viết?”

Ông gật đầu.

“Ừ. Chẳng có gì.”

Nhưng mỗi tháng ông vẫn viết.


Một lá thư viết:

“Cây bưởi năm nay ra nhiều quả.”

Một lá khác:

“Nhà hàng xóm vừa có cháu.”

Một lá khác:

“Mẹ con vẫn khỏe.”

Rồi một lá:

“Hôm nay trời mưa.”

Không lá nào có lời trách móc.

Không lá nào hỏi tại sao cô không về.


Nhiều năm sau, ông Vĩnh mất.

Căn nhà được dọn lại.

Cậu bé ngày trước, giờ đã trưởng thành, tìm thấy chiếc hộp.

Anh mở ra.

Hàng trăm lá thư.

Tất cả đều gửi Lan.


Anh mang chúng đến bưu điện.

Người nhân viên xem tên.

“Không có địa chỉ thì không gửi được.”

Anh gật đầu.

“Cháu biết.”

“Vậy sao vẫn mang đến?”

Anh nhìn chiếc hộp.

“Cháu muốn thử.”


Một tuần sau, anh nhận được một lá thư hồi đáp.

Không phải từ Lan.

Mà từ một người phụ nữ sống ở thành phố.

Bà viết:

“Tôi không biết ông Vĩnh là ai.”

“Nhưng hôm qua, con gái tôi nhặt được một trong những lá thư bị thất lạc.”

“Nó hỏi tôi tại sao một người lại có thể viết nhiều thư đến vậy mà không nhận được hồi âm.”

“Tôi không biết trả lời.”

“Nhưng tôi nghĩ ông ấy đã viết không phải để nhận thư.”

“Ông ấy viết để một người ở đâu đó biết rằng vẫn có người nhớ.”


Người đàn ông đọc xong.

Anh đặt lá thư vào chiếc hộp.

Rồi lấy một tờ giấy mới.

Anh viết:

“Hôm nay có người đã đọc thư của ông.”


Anh không biết Lan có còn sống không.

Không biết cô ở đâu.

Không biết cô có từng nhớ quê hay không.

Nhưng từ hôm đó, mỗi tháng anh lại viết một lá thư.

Không ghi địa chỉ.

Không gửi đi.

Chỉ đặt vào chiếc hộp.


Chiếc hộp dần đầy.

Một ngày, con trai anh hỏi:

“Bố viết cho ai?”

Anh cười.

“Cho một người có thể không bao giờ đọc.”

“Vậy sao bố vẫn viết?”

Anh nhìn chiếc hộp gỗ.

“Vì đôi khi…”

“…điều quan trọng không phải là lá thư có đến nơi hay không.”

“Mà là mình vẫn còn điều tử tế để gửi đi.”


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn