Khác

Bức Thư Không Có Tem

Phú Thọ04/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1968, tại một trạm giao liên nằm sâu trong rừng Trường Sơn, những người làm công tác thông tin mỗi ngày đều chuyển hàng chục bức thư của bộ đội về hậu phương và từ hậu phương ra tiền tuyến. Có những lá thư đi mất vài tuần, có lá phải vượt qua biết bao chặng đường mới đến được tay người nhận.

Chiến sĩ giao liên Phạm Văn Hải, hai mươi hai tuổi, quê ở Nam Định, luôn cất trong túi áo một phong thư đã ngả màu.

Điều đặc biệt là phong thư ấy không có tem.

Cũng không ghi địa chỉ đầy đủ.

Chỉ có dòng chữ:

"Gửi người mẹ ở quê."

Đó là bức thư người đồng đội thân thiết nhờ Hải mang giúp trước một trận đánh lớn.

Nhưng sau trận ấy.

Người đồng đội đã mãi mãi không trở về.

Hải vẫn giữ lá thư.

Không phải vì quên.

Mà vì anh quyết tâm tìm đúng gia đình để trao tận tay.

Mỗi lần gặp một đoàn dân công hay một tổ giao liên đi qua các tỉnh phía Bắc.

Anh đều hỏi thăm.

Có ai biết người mẹ ấy không.

Có ai từng nghe tên ngôi làng ấy không.

Nhiều tháng trôi qua.

Cuối cùng.

Một bác giao liên già nhận ra tên xóm được nhắc trong thư.

Ông chỉ đường.

Sau một chuyến công tác, Hải tìm đến ngôi nhà nhỏ bên bờ sông.

Người mẹ già run run nhận lá thư.

Bà vuốt nhẹ phong bì.

Nước mắt lặng lẽ rơi.

Bà nói:

"Con tôi."

"Đã về."

Hải đứng lặng.

Anh hiểu rằng.

Có những cuộc gặp.

Đến rất muộn.

Nhưng vẫn vô cùng quý giá.

Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về đồng chí Nguyễn Văn Cừ, người luôn đề cao tinh thần trách nhiệm và sự chân thành trong công việc.

Ông nói:

"Lời hứa."

"Dù nhỏ."

"Cũng phải giữ."

Hải nhìn phong bì đã cũ.

Anh hiểu rằng.

Một bức thư không chỉ mang theo chữ viết.

Mà còn mang theo tình cảm và niềm mong nhớ.

Sau ngày đất nước thống nhất, Hải trở về quê làm nhân viên bưu điện.

Ông luôn cẩn thận với từng lá thư, từng bưu phẩm.

Dù nhỏ hay lớn.

Một hôm, cậu nhân viên mới hỏi:

"Chú ơi."

"Sao chú luôn kiểm tra địa chỉ kỹ thế?"

Hải mỉm cười.

Ông nhìn về chiếc phong bì cũ được ép trong khung kính.

"Vì đôi khi."

"Một lá thư."

"Có thể là."

"Cả một cuộc đời chờ đợi."

Cậu thanh niên lặng người.

Ngoài sân bưu điện, người dân vẫn tấp nập gửi và nhận thư từ.

Tiếng xe đạp, tiếng chào hỏi hòa vào buổi chiều yên bình.

Hải khép lại cuốn sổ công tác.

Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, không chỉ những chuyến hành quân hay trận đánh mới mang ý nghĩa lớn lao.

Có những con người lặng lẽ giữ trọn một lời hứa, mang đến một bức thư và giúp nối lại tình thân giữa tiền tuyến với hậu phương.

Chính những việc làm âm thầm ấy đã góp phần gìn giữ niềm tin và tình người giữa những năm tháng chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn