BỨC THƯ KHÔNG ĐỊA CHỈ
Con đường làng buổi sớm hôm ấy phủ một lớp sương mỏng. Anh khoác ba lô đứng trước hiên nhà, bỗng thấy mái nhà tranh thấp hơn mọi ngày, hàng cau trước ngõ như nghiêng xuống tiễn đưa. Mẹ đứng sau lưng anh, bàn tay gầy guộc nắm chặt vạt áo nâu đã sờn.
Mẹ không khóc. Mẹ chỉ dặn anh ăn uống giữ gìn, gặp bom đạn thì tìm hầm trú ẩn, nhớ giữ lá thư mẹ để trong túi áo. Anh cười, nụ cười cố tỏ ra cứng cỏi của một chàng trai sắp ra trận, rồi bước đi thật nhanh. Anh sợ nếu quay đầu lại, sẽ không đủ can đảm rời xa vòng tay mẹ.
Ở chiến trường, những ngày đầu trôi qua trong mùi khói súng và tiếng bom rền không dứt. Đêm xuống, giữa chiến hào ẩm lạnh, anh lấy giấy bút ra viết thư. Anh viết cho mẹ về những người đồng đội còn rất trẻ, về những bữa cơm vội vàng chan nước suối, về những phút giây yên lặng hiếm hoi khi tất cả cùng ngước nhìn bầu trời đầy sao. Anh không dám viết về nỗi sợ. Anh chỉ hẹn: “Mẹ ơi, con sẽ về, khi đất nước yên bình.” Lá thư được gấp cẩn thận, đặt vào túi áo ngực – nơi gần trái tim nhất.
Trận đánh xảy ra vào một buổi chiều mưa. Bom đạn trút xuống dữ dội, đất đá tung lên mù mịt. Anh lao lên phía trước cùng đồng đội. Một tiếng nổ chát chúa vang lên, mọi thứ tối sầm. Khi đồng đội tìm thấy anh, bàn tay anh vẫn đặt trên ngực, nơi có lá thư chưa kịp gửi. Máu thấm đỏ trang giấy. Nhiều năm sau, ngày đất nước hòa bình, người ta mang bức thư về cho mẹ. Mẹ run rẩy mở ra, từng dòng chữ như còn hơi ấm của con trai. Mẹ áp lá thư vào ngực, bật khóc nức nở. Bức thư không có địa chỉ gửi đi, nhưng đã gửi trọn một đời con cho Tổ quốc



