BỨC THƯ KHÔNG GỬI
BỨC THƯ KHÔNG GỬI
Đêm ấy, biển Trường Sa rất yên.
Chiến sĩ trẻ Nam ngồi một mình dưới ánh đèn, trước mặt là một tờ giấy trắng.
Anh muốn viết thư về cho mẹ.
Nhưng rồi anh lại dừng bút.
Nam không biết phải bắt đầu từ đâu.
Anh viết:
“Mẹ ơi, ở đây con vẫn khỏe…”
Rồi anh dừng lại.
Ngoài kia, tiếng sóng vẫn đều đều.
Anh nhớ nhà.
Nhớ căn bếp nhỏ.
Nhớ tiếng mẹ gọi mỗi sáng.
Nhớ những ngày còn bé được cha đưa ra biển.
Anh viết tiếp:
“Mẹ đừng lo cho con. Ở đây con có đồng đội, có công việc và có biển.”
Nam mỉm cười.
Anh định viết thêm, nhưng cuối cùng gấp lá thư lại.
Anh không gửi.
Sáng hôm sau, Nam cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ.
Biển hôm ấy rất đẹp.
Trời trong.
Gió nhẹ.
Nhưng không ai quên rằng biển có thể thay đổi bất cứ lúc nào.
Người chỉ huy nhắc:
— Luôn giữ bình tĩnh và thực hiện đúng nhiệm vụ.
Mọi người đồng thanh:
— Rõ!
Nam nhìn những người đồng đội.
Anh chợt nghĩ:
“Có lẽ mỗi người ở đây đều có một lá thư chưa gửi.”
Một người nhớ mẹ.
Một người nhớ vợ.
Một người nhớ con.
Nhưng họ đều đang ở đây vì nhiệm vụ.
Trong một buổi sinh hoạt, người chỉ huy kể cho các chiến sĩ trẻ nghe về những người đã hy sinh tại Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988.
Ông nói:
— 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Nhân dân Việt Nam đã hy sinh.
Căn phòng im lặng.
Nam cúi đầu.
Anh nghĩ về gia đình của những người ấy.
Những lá thư họ từng viết.
Những lời hứa họ từng nói.
Những người thân từng chờ đợi.
Anh hiểu rằng sự hy sinh không chỉ là khoảnh khắc một người lính nằm lại.
Nó còn để lại một khoảng trống rất lớn trong lòng những người ở lại.
Tối hôm đó, Nam lấy lá thư chưa gửi ra.
Anh đọc lại.
Rồi viết thêm một dòng:
“Mẹ ơi, nếu một ngày con không thể trở về, mẹ hãy nhớ rằng con đã cố gắng làm điều mà con tin là đúng.”
Anh nhìn dòng chữ rất lâu.
Sau đó, Nam xé dòng ấy đi.
Anh không muốn mẹ phải lo lắng.
Anh viết lại:
“Mẹ cứ yên tâm. Con sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ và trở về.”
Lần này, anh bỏ lá thư vào phong bì.
Vài ngày sau, lá thư đến tay mẹ.
Bà đọc từng dòng.
Cuối thư chỉ có một câu:
“Con nhớ mẹ nhiều.”
Mẹ Nam mỉm cười.
Bà gấp lá thư lại và đặt vào ngăn tủ.
Bà tin con trai sẽ trở về.
Nhiều tháng sau, Nam hoàn thành nhiệm vụ và trở về.
Mẹ đứng trước cửa nhà chờ anh.
Nam bước xuống xe.
Mẹ ôm lấy con.
Không ai nói gì.
Một lúc sau, mẹ hỏi:
— Ngoài đó có khó khăn không con?
Nam cười:
— Có mẹ ạ.
— Có nhớ nhà không?
— Có.
Mẹ nhìn con:
— Vậy sao con vẫn muốn trở lại?
Nam nhìn ra biển.
— Vì ngoài đó vẫn có những người đang làm nhiệm vụ.
Mẹ im lặng.
Rồi bà gật đầu.
Nhiều năm sau, Nam trở thành một người làm công tác giáo dục.
Anh thường kể cho học sinh nghe về cuộc sống của người lính nơi biển đảo.
Một em hỏi:
— Thầy có từng sợ không?
Nam trả lời:
— Có. Người lính cũng là con người.
— Vậy điều gì giúp thầy tiếp tục?
Nam nhìn lá cờ Tổ quốc ngoài sân trường.
— Tình yêu gia đình, tình đồng đội và trách nhiệm với đất nước.
Một học sinh hỏi:
— Còn những người đã hy sinh ở Gạc Ma thì sao ạ?
Nam nói:
— Họ không còn ở đây để kể câu chuyện của mình. Vì vậy, chúng ta phải nhớ và kể lại bằng sự tôn trọng.
Anh dừng lại.
— Nhưng điều quan trọng nhất là chúng ta phải sống tốt trong thời bình.
Buổi học kết thúc.
Nam trở về phòng.
Anh mở chiếc hộp cũ.
Bên trong vẫn còn một bản sao của lá thư năm xưa.
Anh đọc lại.
Thời gian đã làm giấy ngả màu.
Nhưng những dòng chữ vẫn còn nguyên.
Nam mỉm cười.
Bức thư năm ấy cuối cùng đã được gửi.
Nhưng có những bức thư khác của những người lính Gạc Ma có lẽ mãi mãi không thể gửi về.
Chúng chỉ còn lại trong ký ức của gia đình và của dân tộc.
Bức thư không gửi là câu chuyện về những người lính phải rời xa gia đình để thực hiện nhiệm vụ. Sự kiện Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988 với 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam hy sinh nhắc chúng ta rằng phía sau mỗi người lính là một gia đình đang chờ đợi. Vì vậy, thế hệ hôm nay càng phải biết trân trọng hòa bình, ghi nhớ lịch sử và góp phần bảo vệ Tổ quốc bằng tri thức, trách nhiệm, đoàn kết và những hành động hòa bình, đúng pháp luật.


