BỨC THƯ KHÔNG GỬI (1)
Đêm Trường Sơn dày đặc sương và mùi khói thuốc súng. Trong khoảng lặng hiếm hoi giữa hai trận bom, người lính trẻ Nguyễn Văn Minh ngồi dựa ba lô, nắn nót viết thư cho mẹ. Anh kể về con đường vừa thông xe, về đồng đội vẫn vững vàng sau những ngày mưa bom bão đạn, và cả lời hứa khi chiến tranh kết thúc sẽ trở về dựng lại mái nhà tranh bên bờ sông cũ.
Nhưng lá thư chưa kịp gửi thì trận bom bất ngờ trút xuống. Anh ngã xuống khi nhiệm vụ vừa hoàn thành. Nhiều năm sau, đồng đội tìm thấy trong túi áo anh bức thư còn dang dở. Những dòng chữ nhòe đi vì mồ hôi và đất đỏ, nhưng tình yêu quê hương, gia đình vẫn còn nguyên vẹn. Bức thư không gửi ấy đã trở thành kỷ vật thiêng liêng của một thời hoa lửa.


