BỨC THƯ KHÔNG GỬI
Ngày anh lên đường nhập ngũ, cô tiễn anh lên đỉnh đồi đầy hoa sim tím. Gió thổi hun hút, mang theo mùi đất và mùi cỏ cháy. Anh nắm tay cô, hẹn ngày chiến thắng sẽ trở về, trồng lại một đồi sim mới cho quê hương.
Chiến tranh kéo dài hơn lời hẹn. Anh mãi mãi nằm lại nơi chiến trường xa. Cô ở lại, tham gia thanh niên xung phong, mở đường, tải đạn. Mỗi mùa hoa sim nở, cô lại lên đồi cũ, đứng lặng nhìn sắc tím trải dài, coi đó là lời hẹn chưa trọn nhưng không bao giờ phai. Đồi sim trở thành chứng nhân thầm lặng cho tình yêu và sự hy sinh trong thời hoa lửa.


