BỨC THƯ KHÔNG GỬI
Ngày lên đường, An chỉ kịp trao cho Thu một bông hoa dại ép trong cuốn sổ tay. Anh hứa khi đất nước yên bình sẽ trở về, còn Thu tiễn anh bằng nụ cười xen lẫn nước mắt.
Chiến tranh chia họ ra hai phía của Tổ quốc. An vào chiến trường, Thu trở thành y tá nơi tuyến sau. Giữa bom đạn, họ chỉ liên lạc với nhau bằng những bức thư ngắn ngủi, nhiều lá chưa kịp gửi đã thấm mùi khói súng.
Trong một trận đánh ác liệt, An bị thương nặng. Khi được cáng về trạm quân y, anh ngỡ ngàng nhận ra Thu – người con gái anh thương – đang cúi xuống băng bó cho mình. Họ nhìn nhau, không ai nói lời nào, chỉ có ánh mắt thay cho tất cả yêu thương và lo lắng.
Vài ngày sau, An lại lên đường. Trước lúc chia tay, Thu đưa cho anh một bức thư chưa kịp gửi, chỉ có vỏn vẹn một dòng:
“Em đợi ngày anh trở về.”
An đã không trở lại. Bức thư ấy mãi mãi nằm trong túi áo anh, theo anh vào lòng đất. Hòa bình lập lại, Thu trở về làng cũ, trồng một khóm hoa dại trước hiên nhà. Mỗi chiều, chị ngồi lặng nhìn hoa nở, tin rằng tình yêu trong chiến tranh không mất đi, mà hóa thành ký ức bất tử cùng đất nước.



