Bức Thư Không Gửi
Đêm trước giờ xuất kích, Hùng ngồi dưới giao thông hào, ánh đèn pin che vội trong lòng bàn tay. Anh viết cho mẹ, nhưng không ghi địa chỉ người nhận. Ngoài kia, pháo sáng rơi chậm như những vì sao gãy cánh.
“Con vẫn ổn” – anh viết thế, dù áo đã sờn, vai còn đau vì mảnh đạn hôm qua. Hùng biết, nếu thư gửi đi, mẹ sẽ lo. Nếu không gửi, mẹ sẽ chờ. Cuối cùng, anh gấp lá thư thật nhỏ, đặt vào túi áo ngực – nơi gần tim nhất.
Sáng hôm sau, đơn vị vượt sông. Hùng ngã xuống khi mặt trời vừa lên. Người đồng đội tìm thấy lá thư, vẫn còn khô, chữ chưa kịp phai. Bức thư không bao giờ đến tay mẹ, nhưng tình yêu thì ở lại, lặng lẽ như dòng sông vẫn chảy.



