Bức thư không gửi
Bức thư không gửi
Anh Bình nhận được giấy báo nhập ngũ khi vừa tròn 19 tuổi. Trước ngày đi, mẹ anh dúi vào tay con trai một tờ giấy:
– Khi nào nhớ nhà thì viết thư.
Vào chiến trường, anh viết rất nhiều thư. Nhưng phần lớn không gửi được. Có những bức viết xong, anh lại gấp lại, cất vào túi áo.
Một đêm, sau trận đánh, đơn vị nghỉ lại trong rừng. Anh Bình ngồi dưới gốc cây, lấy ra một bức thư cũ. Ánh đèn pin yếu ớt chiếu lên những dòng chữ đã nhòe đi vì mồ hôi.
“Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Ở đây gian khổ nhưng vui lắm…”
Anh đọc lại, rồi khẽ cười.
Một đồng đội hỏi:
– Sao không gửi?
Anh đáp:
– Khi nào hòa bình, tôi mang về đọc cho mẹ nghe.
Nhưng chiến tranh không phải lúc nào cũng có cái kết trọn vẹn. Có những người lính đã không kịp trở về.
Những bức thư không gửi ấy, sau này được đồng đội tìm thấy. Có bức chỉ vài dòng, có bức viết dở dang.
Chúng không chỉ là thư, mà là cả một cuộc đời còn dang dở.



