Bức thư không gửi
Cô gái ngồi bên khung cửa sổ, nơi ánh nắng chiều chiếu vào từng vệt mỏng. Trên bàn là tờ giấy đã viết kín chữ, nhưng vẫn còn dang dở một câu cuối. Cô cắn nhẹ môi, không biết nên viết thêm điều gì nữa. Ngoài kia, tiếng loa phát thanh vẫn vang lên những bản tin chiến sự. Cô nhớ anh – người đã rời làng trong một buổi sáng nhiều sương. Từng dòng chữ là từng nỗi nhớ, từng hy vọng mong manh. Nhưng rồi tin dữ ập đến, khiến mọi thứ như vỡ vụn trong im lặng. Lá thư ấy mãi mãi không được gửi đi. Cô gấp lại, cất vào chiếc hộp gỗ nhỏ như cất đi một phần trái tim mình. Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, cô vẫn giữ nó như giữ cả một thời thanh xuân.



