Cựu Thanh niên xung phong

Bức Thư không gửi

Nghệ An17/08/2026Xã Bạch Ngọc (Đoàn xã Bạch Ngọc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bức thư không gửi

Tháng 3 năm 1975, tại một làng quê nhỏ bên dòng sông Lam, cô gái Trần Thị Hạnh, khi ấy vừa tròn 19 tuổi, nhận được giấy báo nhập ngũ.

Hạnh là con gái út trong một gia đình có bốn người con. Cha mất sớm, mẹ một mình nuôi các con khôn lớn. Hạnh đang làm giáo viên mầm non của xã thì viết đơn tình nguyện lên đường.

Ngày tiễn con, mẹ Hạnh không khóc. Bà chỉ lặng lẽ sửa lại cổ áo cho con rồi dặn:

“Con đi thì cố gắng giữ gìn sức khỏe. Đất nước cần thì mình đi. Khi nào hòa bình, mẹ chờ con về.”

Hạnh ôm mẹ thật lâu.

“Con nhất định sẽ về.”

Sau những ngày huấn luyện, Hạnh được điều vào một đơn vị làm nhiệm vụ hậu cần ở chiến trường miền Nam. Công việc của cô là vận chuyển lương thực, thuốc men và chăm sóc thương binh.

Chiến tranh lúc ấy đã bước vào những ngày cuối cùng nhưng vẫn vô cùng khốc liệt.

Một đêm, đơn vị nhận được lệnh đưa một số thương binh qua một đoạn đường bị bom đánh phá. Trời mưa rất lớn. Con đường đất lầy lội, nhiều đoạn gần như không thể đi qua.

Hạnh cùng đồng đội thay nhau khiêng cáng.

Trên chiếc cáng phía trước là một chiến sĩ trẻ bị thương nặng. Anh chỉ mới khoảng hai mươi tuổi.

Giữa đường, người chiến sĩ tỉnh lại, yếu ớt hỏi:

“Chị ơi... còn bao lâu nữa mới đến trạm?”

“Gần rồi em. Cố lên.”

“Em... còn chưa kịp viết thư về cho mẹ.”

Hạnh nắm lấy tay người chiến sĩ:

“Khỏi bệnh rồi tự viết. Mẹ em đang chờ.”

Người chiến sĩ mỉm cười rồi lại lịm đi.

Đêm hôm đó, họ đưa được anh về đến trạm quân y.

Những ngày sau, Hạnh nhiều lần ghé thăm. Người chiến sĩ tên là Lê Văn Minh, quê ở Thanh Hóa. Anh kể rằng mẹ anh chỉ có một mình ở quê và trước khi đi, anh đã hứa sẽ trở về.

Hạnh động viên:

“Nhất định anh sẽ về.”

Minh cười:

“Ừ. Hòa bình rồi, tôi sẽ về.”

Nhưng Minh không kịp thực hiện lời hứa ấy.

Anh hy sinh trong một trận pháo kích chỉ vài ngày trước khi chiến tranh kết thúc.

Hạnh đứng lặng bên phần mộ đồng đội. Trong ba lô của Minh, cô tìm thấy một lá thư chưa hoàn thành.

Lá thư chỉ có vài dòng:

“Mẹ kính yêu!
Con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo cho con. Chiến tranh sắp kết thúc rồi. Con sẽ về...”

Dòng chữ dừng lại ở đó.

Hạnh cầm lá thư rất lâu.

Cô xin đơn vị cho phép mình mang lá thư về quê Minh. Nhưng chiến tranh kết thúc, đơn vị giải tán, công việc bộn bề khiến cô không thể tìm được địa chỉ chính xác của gia đình anh.

Bức thư ấy theo Hạnh trở về quê.

Nó nằm trong chiếc hộp nhỏ suốt hơn bốn mươi năm.

Năm 2020, trong một lần địa phương tổ chức gặp mặt các cựu chiến binh, Hạnh kể lại câu chuyện về người chiến sĩ năm xưa.

Một cán bộ trẻ nghe xong đã tìm kiếm thông tin và cuối cùng xác định được gia đình liệt sĩ Lê Văn Minh.

Hạnh quyết định mang bức thư đến tận nhà.

Khi người mẹ già của Minh nhận ra tên con trên phong bì, bà run run hỏi:

“Con tôi... viết cho tôi phải không cô?”

Hạnh gật đầu.

“Vâng. Anh ấy viết cho bác.”

Bà cụ mở lá thư bằng đôi tay run rẩy. Đọc đến dòng “Con sẽ về...”, bà không thể đọc tiếp.

Bà ôm lá thư vào ngực và khóc.

“Mẹ biết con tôi sẽ về... Mẹ chờ nó suốt từng ấy năm.”

Hạnh ngồi bên cạnh, nước mắt lặng lẽ rơi.

Bà cụ nắm lấy tay Hạnh:

“Cảm ơn cô. Cuối cùng con tôi cũng về với mẹ.”

Hạnh lắc đầu:

“Cháu chỉ giữ lời hứa với anh ấy thôi bác ạ.”

Bức thư không gửi cuối cùng cũng đến được nơi nó phải đến.

Nhiều năm sau, Hạnh vẫn giữ một bản sao của lá thư. Mỗi lần kể lại câu chuyện cho thế hệ trẻ, bà thường nói:

“Ngày ấy, chúng tôi còn trẻ lắm. Chúng tôi cũng có ước mơ, có gia đình, có những người mình thương và những lời hứa muốn thực hiện. Nhưng chiến tranh đã khiến nhiều người không thể trở về.”

Bà dừng lại rồi nói:

“Vì vậy, các cháu hôm nay được sống trong hòa bình thì hãy biết trân trọng. Đừng để sự hy sinh của những người đi trước trở nên vô nghĩa.”

Bức thư đã đi qua gần nửa thế kỷ để trở về với người mẹ. Nhưng điều nó để lại không chỉ là nỗi đau của một gia đình, mà còn là lời nhắc nhở đối với thế hệ hôm nay: hòa bình được đánh đổi bằng tuổi trẻ của biết bao con người.

Và có những lời hứa, dù người nói không còn nữa, vẫn có người ở lại giữ gìn đến cuối đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn