Bài viết

BỨC THƯ KHÔNG GỬI

Minh nhập ngũ năm hai mươi tuổi, mang theo một cuốn sổ nhỏ. Mỗi trang trong cuốn sổ là một bức thư viết cho người yêu ở quê, nhưng chưa từng gửi đi. Minh bảo: “Khi nào đất nước yên bình, mình sẽ mang về đọc cùng nhau”. Chiến trường miền Trung khắc nghiệt hơn những gì Minh từng tưởng tượng. Mưa rừng xối xả, sốt rét quật ngã nhiều đồng đội. Có những đêm, Minh ngồi tựa gốc cây, mượn ánh trăng để viết vài dòng thư, kể về một ngày hành quân, một lần thoát chết trong gang tấc. Mỗi bức thư đều kết thúc

Quảng Trị23/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Minh nhập ngũ năm hai mươi tuổi, mang theo một cuốn sổ nhỏ. Mỗi trang trong cuốn sổ là một bức thư viết cho người yêu ở quê, nhưng chưa từng gửi đi. Minh bảo: “Khi nào đất nước yên bình, mình sẽ mang về đọc cùng nhau”.
Chiến trường miền Trung khắc nghiệt hơn những gì Minh từng tưởng tượng. Mưa rừng xối xả, sốt rét quật ngã nhiều đồng đội. Có những đêm, Minh ngồi tựa gốc cây, mượn ánh trăng để viết vài dòng thư, kể về một ngày hành quân, một lần thoát chết trong gang tấc.
Mỗi bức thư đều kết thúc bằng câu: “Anh vẫn ổn, em đừng lo”. Nhưng thực ra, Minh đã nhiều lần đứng trước cái chết. Anh viết để giữ cho mình một điểm tựa, để tin rằng phía sau bom đạn vẫn còn một tương lai đang chờ.
Trong một trận đánh ác liệt, Minh hy sinh khi cuốn sổ vẫn còn nằm trong ba lô. Đồng đội mang cuốn sổ ấy về quê, trao lại cho người con gái năm xưa. Những bức thư chưa gửi đã trở thành lời tạm biệt, nhưng cũng là minh chứng cho một thời tuổi trẻ đã sống và yêu đất nước bằng tất cả trái tim mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn