Cựu chiến binh

BỨC THƯ KHÔNG GỬI

Tuyên Quang12/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

BỨC THƯ KHÔNG GỬI

Năm 1968.

Mùa hè ở miền Trung nóng đến mức mặt đường như bốc lửa. Những cánh đồng từng xanh ngắt nay loang lổ những hố bom. Dưới một căn hầm đất nhỏ bên sườn đồi, năm người lính trẻ ngồi sát bên nhau.

Tuấn đang viết thư.

Anh viết rất lâu nhưng chẳng viết được bao nhiêu.

“Lại viết cho người yêu à?”

Nam nằm bên cạnh, cười trêu.

Tuấn lập tức gấp quyển sổ lại.

“Không liên quan đến cậu.”

“Không liên quan mà viết từ sáng đến giờ?”

Cả nhóm bật cười.

Chỉ có Lâm ngồi im.

Anh đang lau khẩu súng trong ánh sáng yếu ớt lọt qua khe hầm.

Lâm là người lớn tuổi nhất trong nhóm. Hai mươi bốn tuổi.

Với những người lính trẻ, hai mươi bốn đã là một độ tuổi đáng nể.

Nam từng nói đùa:

“Sau này hòa bình, nhất định anh Lâm phải kể cho bọn em nghe xem thành phố đẹp thế nào.”

Lâm cười:

“Được. Nhưng trước hết phải sống đã.”

Câu nói ấy khiến tất cả im lặng.


Đêm xuống.

Đơn vị nhận lệnh hành quân.

Trước khi đi, Tuấn đưa cho Lâm một phong thư.

“Nếu tôi có chuyện gì…”

Lâm lập tức ngắt lời:

“Đừng nói những câu ấy.”

“Anh cứ nhận đi.”

Lâm nhìn cậu em trước mặt.

Một lúc sau, anh cầm lấy.

“Được.”

Tuấn cười.

“Nhớ đừng mở.”

“Thế đưa tôi làm gì?”

“Để sau này đưa giúp.”

Lâm gật đầu.

“Nhất định.”

Họ bắt tay nhau.

Không ai biết đó là lần cuối cùng họ đứng cạnh nhau đầy đủ.


Trận chiến diễn ra vào rạng sáng.

Tiếng nổ xé toạc màn đêm.

Đất đá văng lên.

Những người lính trẻ lao về phía trước.

Nam bị thương ở chân nhưng vẫn cố gắng di chuyển. Lâm quay lại kéo cậu dậy.

“Đi!”

“Anh đi trước đi!”

“Im!”

Lâm dìu Nam về phía vị trí an toàn.

Phía trước, Tuấn vẫn đang chiến đấu.

Rồi một tiếng nổ lớn vang lên.

Lâm chỉ kịp nhìn thấy bóng Tuấn ngã xuống giữa màn khói.

Anh lao tới.

Nhưng đồng đội giữ chặt lấy anh.

“Không được!”

“Buông tôi ra!”

“Anh Lâm! Không kịp nữa!”

Lâm vùng vẫy.

Nhưng cuối cùng, anh bị kéo trở lại.

Đêm ấy, đơn vị phải rút lui.

Trong ba lô của Lâm vẫn còn một bức thư chưa mở.


Ba ngày sau, họ trở lại.

Nơi từng là trận địa giờ chỉ còn những hố đất ngổn ngang.

Lâm tìm thấy chiếc ba lô của Tuấn.

Không còn gì nguyên vẹn.

Anh ngồi xuống bên một gốc cây cháy sém.

Nam chống nạng bước tới.

“Anh Lâm…”

Lâm không trả lời.

Anh lấy bức thư trong túi áo.

Phong bì đã nhàu nát.

Tên người nhận được viết rất đẹp.

“Gửi mẹ.”

Lâm nhìn dòng chữ ấy thật lâu.

“Cậu ấy viết cho mẹ.”

Nam cúi đầu.

“Ừ.”

Lâm mở thư.

Bên trong chỉ có vài dòng.

Tuấn kể rằng anh nhớ căn nhà nhỏ của mình.

Nhớ bữa cơm mẹ nấu.

Nhớ cây khế trước sân.

Anh viết rằng sau chiến tranh, anh muốn trở về.

Muốn sửa lại mái nhà.

Muốn đưa mẹ đi thăm biển.

Cuối thư là một câu:

“Con không biết bao giờ con về, nhưng mẹ cứ chờ con nhé.”

Lâm không đọc tiếp được.

Anh gấp lá thư lại.

Nam quay mặt đi.

Cả hai đều im lặng.


Nhiều tháng sau, chiến tranh kết thúc.

Lâm trở về quê.

Anh vẫn mang theo bức thư.

Một buổi chiều, anh tìm đến căn nhà của Tuấn.

Mẹ Tuấn đang ngồi trước hiên.

Bà đã già đi rất nhiều.

Nhìn thấy Lâm, bà đứng dậy.

“Cháu là…”

“Cháu là đồng đội của Tuấn.”

Bà nhìn anh hồi lâu.

Rồi hỏi:

“Con tôi đâu?”

Lâm không trả lời ngay.

Anh lấy bức thư ra.

Hai tay run lên.

“Tuấn gửi bác.”

Bà nhận lấy.

Đọc được vài dòng, bà bật khóc.

Lâm đứng bên cạnh, cúi đầu.

Một lúc sau, bà hỏi:

“Con tôi có sợ không?”

Lâm nhìn người mẹ trước mặt.

Anh nhớ đến đêm hôm ấy.

Nhớ những tiếng nổ.

Nhớ bóng người đồng đội giữa màn khói.

Nhưng anh chỉ nói:

“Không ạ.”

“Thật không?”

“Vâng.”

“Con tôi có nhắc đến nhà không?”

“Có ạ.”

“Có nhớ mẹ không?”

Lâm nghẹn giọng.

“Có. Rất nhớ.”

Bà ôm lá thư vào ngực.

“Thế là được rồi.”


Nhiều năm trôi qua.

Cây khế trước sân nhà Tuấn vẫn còn.

Nó lớn lên theo thời gian, mỗi mùa lại trĩu những quả vàng.

Một ngày nọ, Nam trở lại.

Anh chống nạng, đứng dưới gốc cây.

Lâm đã chờ sẵn.

Hai người không nói gì.

Nam nhìn lên những cành khế.

“Cậu ấy thích cây này lắm.”

Lâm cười.

“Ừ.”

“Ngày trước Tuấn bảo sau chiến tranh sẽ sửa lại căn nhà.”

“Căn nhà sửa rồi.”

“Bảo sẽ đưa mẹ đi biển.”

“Bác ấy đã được đi.”

Nam quay sang.

“Thế còn lời hứa của chúng ta?”

Lâm hỏi:

“Lời hứa gì?”

Nam cười.

“Sau này hòa bình, chúng ta phải sống thật lâu.”

Lâm nhìn người bạn trước mặt.

Rồi anh bật cười.

“Ừ.”

“Thế sống được chưa?”

“Đang sống đây.”

Hai người cùng cười.

Phía sau họ, những đứa trẻ chạy qua con đường làng.

Không có tiếng bom.

Không có tiếng súng.

Chỉ có tiếng cười.

Lâm nhìn về phía bầu trời trong xanh.

Anh chợt hiểu rằng có những người đã nằm lại để những người khác có thể sống một cuộc đời bình thường.

Họ không cần những tượng đài quá lớn.

Không cần những lời ca tụng quá đẹp.

Có lẽ điều họ mong muốn nhất chỉ là một ngày nào đó, những đứa trẻ được lớn lên trong hòa bình.

Được đi học.

Được yêu thương.

Được trở về nhà sau mỗi buổi chiều.

Và được sống trọn vẹn tuổi trẻ của mình.

Bởi tuổi trẻ của họ đã từng gửi lại chiến trường.

Nhưng từ những hy sinh ấy, một đất nước đã bước ra khỏi khói lửa.

Một đất nước có những mùa hè đầy nắng.

Có những hàng cây xanh.

Có tiếng cười trẻ nhỏ.

Và có những người âm thầm nhớ về một thời đã qua.

Thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn