BỨC THƯ KHÔNG GỬI ĐƯỢC VỀ QUÊ
Trong chiến tranh, có những nỗi nhớ không thể nói thành lời, chỉ có thể gửi gắm vào những trang thư viết vội giữa rừng sâu. Nhưng không phải bức thư nào cũng đến được tay người thân, bởi chiến tranh luôn khắc nghiệt và đầy dang dở.
Người lính già Nguyễn Văn Phúc vẫn giữ trong ký ức mình một bức thư chưa từng được gửi đi. Đó là lá thư ông viết trong một đêm yên tĩnh hiếm hoi giữa chiến trường Trường Sơn.
Đêm ấy, sau một ngày hành quân dài, đơn vị tạm dừng chân bên một sườn núi. Mọi người nhanh chóng tranh thủ nghỉ ngơi. Trong ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu nhỏ, ông lấy từ ba lô ra một mảnh giấy đã được gấp cẩn thận và cây bút đã sờn.
Ông viết cho mẹ. Những dòng chữ ban đầu còn ngay ngắn, nhưng càng viết, nét chữ càng chậm lại, bởi trong lòng ông trào dâng bao cảm xúc khó diễn tả. Ông kể về cuộc sống nơi chiến trường, về những ngày hành quân gian khổ, về đồng đội luôn sát cánh bên nhau trong mọi hoàn cảnh.
Có những lúc ông dừng lại rất lâu, chỉ để nhìn ra khoảng rừng tối đen trước mặt. Trong đầu ông hiện lên hình ảnh ngôi nhà nhỏ, nơi mẹ già đang ngày ngày chờ tin con. Nỗi nhớ ấy khiến bàn tay cầm bút run nhẹ.
Ông viết rằng mình vẫn khỏe, vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, và luôn tin vào ngày đất nước hòa bình. Nhưng ông không biết rằng, bức thư ấy sẽ không bao giờ rời khỏi chiến trường.
Ngày hôm sau, đơn vị lại tiếp tục hành quân gấp. Trong sự hỗn loạn của những đợt di chuyển liên tục, bức thư bị thất lạc trong ba lô cũ, rồi theo năm tháng trở thành một ký ức không trọn vẹn.
Sau này, khi hòa bình lập lại, ông tìm lại được mảnh giấy đã ố màu thời gian ấy. Những dòng chữ vẫn còn đó, dù nhòe đi theo năm tháng. Ông lặng người rất lâu khi đọc lại, bởi tất cả tình cảm của tuổi trẻ, của nỗi nhớ mẹ, của niềm tin vào tương lai đều nằm trong đó.
Ông nói rằng, có những bức thư không cần gửi đi vẫn mang ý nghĩa lớn nhất, bởi nó chứa đựng trọn vẹn trái tim của người viết trong thời khắc gian khó nhất của cuộc đời.



