BỨC THƯ KHÔNG GỬI TRONG BA LÔ NGƯỜI LÍNH
Nguyễn Thị Hợi nhập ngũ năm 1980, mang theo trong ba lô là niềm tin và nỗi nhớ quê nhà. Là chiến sĩ thông tin của Tiểu đoàn 583 Thông tin Hậu cần, bác làm nhiệm vụ tại chiến trường tỉnh Pursat, Campuchia. Giữa bom đạn và thiếu thốn, có những lá thư bác viết mà chưa từng gửi đi. Những dòng chữ ấy đã lặng lẽ đồng hành cùng bác suốt thời hoa lửa.
Tôi hỏi bác Nguyễn Thị Hợi rằng, trong những năm quân ngũ, bác nhớ điều gì nhất. Bác không trả lời ngay, chỉ lặng lẽ mở chiếc túi cũ, như thể ký ức đang được cất giữ đâu đó rất sâu.
Bác nhập ngũ năm 1980, biên chế Tiểu đoàn 583 Thông tin Hậu cần, cấp bậc Hạ sĩ nhất, làm Chiến sĩ thông tin tại chiến trường tỉnh Pursat. Công việc của bác gắn với những ca trực thâu đêm, với tiếng máy rè rè trong hầm đất và những bản tin khẩn truyền đi giữa rừng sâu.
“Có những đêm yên tĩnh hiếm hoi, tôi lấy giấy ra viết thư,” bác kể. Viết cho mẹ, cho gia đình ở thôn Hạ Vũ 1. Nhưng thư viết xong lại gấp lại, cất vào ba lô. “Không phải không muốn gửi, mà sợ nhà lo,” bác nói, giọng run nhẹ.
Bác nhớ nhất một lần đơn vị vừa hoàn thành nhiệm vụ căng thẳng, ai cũng thấm mệt. Đêm ấy, bác ngồi bên ngọn đèn dầu nhỏ, viết thư kể rằng mình vẫn khỏe, vẫn vững vàng. Nhưng sáng hôm sau, khi nghe tin một đồng đội bị thương trong lúc làm nhiệm vụ, bác lại gấp lá thư ấy lại. “Chiến tranh mà, đâu dám hứa điều gì,” bác nghẹn ngào.
Giữa những ngày thiếu thốn, mỗi dòng chữ viết ra là một cách để bác giữ lại sự dịu dàng của người con gái quê, giữa hoàn cảnh khốc liệt. Đồng đội biết bác hay viết thư, thường trêu: “Khi nào hòa bình thì gửi một lượt.” Bác cười, nhưng trong lòng chỉ mong sớm đến ngày được trở về.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ quốc tế, bác xuất ngũ, trở lại cuộc sống đời thường. Những lá thư năm xưa vẫn còn, giấy đã ố vàng. Bác được Nhà nước trao Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Nhì cho quá trình công tác bền bỉ. Nhưng với bác, những bức thư không gửi ấy chính là minh chứng rõ nhất cho một thời hoa lửa – nơi người lính đã gác lại nỗi riêng để chọn con đường chung


