BỨC THƯ KHÔNG GỬI TỪ CHIẾN TRƯỜNG
Tác giả : Bùi Ngọc Linh
Chiến tranh có những lá thư được gửi đi, nhưng cũng có những lá thư mãi mãi không đến tay người nhận. Trong số những câu chuyện xúc động của thời chiến là những dòng thư của người lính gửi về gia đình từ chiến trường, nơi họ biết rằng ngày trở về có thể còn rất xa.
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, hàng triệu thanh niên rời quê hương lên đường nhập ngũ. Hành trang của họ thường không có nhiều thứ: một chiếc ba lô, vài bộ quần áo, những vật dụng cá nhân và đôi khi là một cuốn sổ nhỏ.
Trong những cuốn sổ ấy có những dòng nhật ký, những bức thư viết cho mẹ, cho cha, cho người thân.
Nhiều lá thư không được gửi vì người viết hy sinh trước khi có cơ hội trao chúng cho người đưa thư.
Có người viết về mùa lúa quê nhà.
Có người hỏi thăm sức khỏe của mẹ.
Có người chỉ mong chiến tranh kết thúc để được trở về.
Những dòng chữ ấy hôm nay trở thành những tư liệu quý giá về đời sống tinh thần của người lính.
Bởi phía sau một người lính trên chiến trường vẫn là một người con, một người anh, một người bạn đang nhớ về gia đình.
Những bức thư thời chiến không chỉ kể về chiến tranh. Chúng kể về những con người bình thường bị đặt vào một hoàn cảnh đặc biệt. Và khi đọc lại những dòng chữ đã cách chúng ta hàng chục năm, người ta có thể cảm nhận rõ hơn một điều giản dị: giữa chiến tranh, điều người lính mong muốn nhất vẫn là ngày được trở về nhà.



