BỨC THƯ KHÔNG KỊP GỬI
BỨC THƯ KHÔNG KỊP GỬI
Mùa xuân năm 1968, chiến tranh diễn ra ác liệt ở nhiều nơi miền Nam. Trong những ngày Tết, khi mọi người mong được trở về bên gia đình, nhiều người lính lại phải bước vào những trận chiến đầy hiểm nguy.
Ở một ngôi làng nhỏ, có cô gái tên Mai. Mai sống cùng mẹ và em trai. Anh trai cô, Thành, đã lên đường chiến đấu từ nhiều năm trước.
Mỗi lần nhớ anh, Mai lại viết thư.
Cô thường bắt đầu bằng câu:
“Anh Thành, ở nhà mọi người vẫn khỏe...”
Nhưng có rất nhiều lá thư không bao giờ nhận được hồi âm.
Đêm giao thừa năm 1968, Mai ngồi bên chiếc bàn gỗ và viết một lá thư mới.
“Anh ơi, năm nay mẹ vẫn làm bánh chưng. Em đã lớn hơn rồi. Mẹ bảo khi anh trở về, em sẽ tự tay làm một chiếc bánh thật đẹp cho anh.”
Mai gấp lá thư lại.
Cô định sáng hôm sau sẽ gửi.
Nhưng đêm ấy, tiếng súng vang lên.
Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968 diễn ra trên nhiều địa bàn ở miền Nam. Chiến sự nhanh chóng trở nên ác liệt, khiến cuộc sống của người dân bị đảo lộn.
Mai phải cùng mẹ đưa em trai đến nơi an toàn.
Lá thư vẫn nằm trên bàn.
Những ngày sau đó, Mai không có cơ hội gửi nó.
Cô vẫn chờ tin anh trai.
Một tháng trôi qua.
Rồi hai tháng.
Không có tin tức.
Mai bắt đầu lo lắng.
Một buổi chiều, một người đồng đội của Thành tìm đến nhà.
Anh mang theo một chiếc túi nhỏ.
— Đây là những thứ Thành gửi lại.
Mai run run mở túi.
Bên trong có một chiếc khăn tay và một bức ảnh gia đình.
Cô nhìn quanh.
Không có lá thư nào.
Mai hỏi:
— Anh ấy... có nói gì không?
Người đồng đội im lặng một lúc rồi nói:
— Trước khi lên đường, anh ấy chỉ nhắc đến mẹ và em.
Mai cúi đầu.
Cô hiểu rằng có lẽ anh trai mình sẽ không trở về.
Tối hôm đó, Mai lấy lá thư chưa kịp gửi ra.
Cô đọc lại từng dòng.
Những lời giản dị bỗng trở nên nặng nề.
Cô không gửi lá thư nữa.
Cô đặt nó vào chiếc hộp gỗ cùng với những kỷ vật của anh.
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.
Mai đã trở thành một người phụ nữ lớn tuổi.
Chiếc hộp gỗ vẫn được cô giữ gìn.
Một ngày nọ, con trai Mai hỏi:
— Mẹ vẫn giữ lá thư này sao?
Mai gật đầu.
— Ừ. Đây là lá thư mẹ viết cho cậu con khi chiến tranh còn xảy ra.
— Sao mẹ không gửi?
Mai nhìn bức thư rồi nhẹ nhàng nói:
— Vì khi mẹ viết nó, mẹ vẫn nghĩ anh sẽ trở về. Nhưng có những người đã không thể trở về nữa.
Căn phòng im lặng.
Mai mở lá thư và đọc lại lần cuối.
“Em đã lớn hơn rồi. Khi anh trở về...”
Câu nói dừng lại ở đó.
Một câu nói chưa bao giờ có phần tiếp theo.
Mai khép lá thư.
Ngoài cửa sổ, những đứa trẻ đang chạy chơi trên con đường làng. Tiếng cười vang lên trong một buổi chiều bình yên.
Cô nhìn chúng và mỉm cười.
Cô hiểu rằng những lá thư không được gửi, những lời hứa chưa kịp thực hiện và những người không thể trở về đều là một phần của ký ức chiến tranh.
Bức thư không kịp gửi đã nằm yên trong chiếc hộp suốt nhiều năm. Nhưng câu chuyện của nó vẫn còn được kể lại, để thế hệ sau hiểu rằng phía sau những trang sử về Mậu Thân 1968 là những con người bình thường với những ước mơ, tình yêu thương và một khát vọng giản dị: được trở về nhà.



